Ánh nắng đầu thu nhạt nhòa qua khung cửa kính văn phòng. Satoshi Takagi ngước mắt khỏi máy tính, nhìn đồng hồ đã chỉ 8 giờ tối. Mùi mực in và cà phê đặc quánh trong không khí – những thứ đã thành bạn đồng hành của anh kể từ ngày chính thức khoác lên mình bộ suit chỉn chu, bước vào công ty quảng cáo mà anh từng mơ thấy trong bao đêm trắng thời sinh viên. Miệt mài. Hăng say. Hai chữ ấy như lời nguyền đẹp đẽ lẫn đau đớn anh tự đeo vào cổ.
Chiếc điện thoai rung lên, tin nhắn từ cậu ta hiện lên chớp tắt: “Cuối tuần qua nhà tớ nhé?”. Ngón tay Satoshi lơ lửng trên bàn phím. Gã bạn thân - nhưng chính xác hơn, là thứ tình cảm nhập nhằng hơn thế - đã đeo bám anh suốt năm tháng qua. Ban đầu chỉ là những buổi cà phê chia sẻ ước mơ, dần biến thành những lần chạm tay vội vã trong bóng tối rạp chiếu phim, rồi những cử chỉ thèm khát xác thịt khiến Satoshi tỉnh dậy giữa đêm với trái tim thắt lại. “Thế là cậu không quan tâm tôi đang khổ sở thế nào với deadline sáng nay ư?”. Lời nhắn đáp lại của anh nguội lạnh, dù lòng như dao cắt. Đáp trả Satoshi chỉ là icon mặt cười cùng dòng chữ: “Quên đi! Công việc hun đúc con người mà”. Có lẽ điều đó thật đáng buồn: những cố gắng tìm hơi ấm tình cảm của anh đều tan vỡ trước bức tường lạnh lùng của thứ ham muốn nhất thời.
Chậm rãi xếp tài liệu vào cặp, Satoshi đưa mắt nhìn sang góc phòng – nơi Furukawa vẫn cặm cụi dưới ánh đèn bàn. Ánh sáng mờ ảo tô nét cương nghị trên gương mặt người quản lý giữa đêm khuya. Tim Satoshi thổn thức mỗi lần thấy bóng lưng thẳng tắp ấy. Người đàn ông ấy làm việc như dòng suối chảy – bình thản mà không ngừng nghỉ, chữ ký trên hợp đồng phóng khoáng như nét cá tính anh ngưỡng mộ. Một lần nữa, Satoshi nhìn chăm chú vào chiếc bình hoa cúc dại trên bàn Furukawa (thứ luôn được thay mới mỗi sáng thứ Hai bởi bàn tay mảnh khảnh của Asami – đồng nghiệp marketing kiêm người yêu sếp). Nụ cười nhạt của anh chợt hiện rồi vụt tắt.
Bước xuống sảnh tòa nhà lúc 9 giờ, Satoshi hít sâu làn khí lạnh đêm thu. Ký ức về buổi họp chiều vụt hiện: Furukawa đặt nhẹ bàn tay ấm áp lên vai anh khi khen ý tưởng quảng cáo mới. “Cậu có trái tim nhạy cảm với nhịp đập thị trường đấy, Takagi”. Giọng trầm ấy vẫn đang đánh thức từng thớ thịt trong lồng ngực Satoshi. Chợt anh dừng bước, tựa lưng vào bức tường gạch lạnh lẽo – nơi không ai thấy được giọt nước mắt đang thấm vào khăn quàng cổ. Tình yêu như ngọn lửa bập bùng dưới trời mưa: bị dập tắt bởi hiện thực phũ phàng (tình nhân của Furukawa chính là người thường mang bánh đến cho cả phòng mỗi chiều thứ Sáu), nhưng vẫn âm ỉ cháy trong từng hơi thở. Có lẽ điều đó thật đáng buồn khi anh nhận ra trái tim mình đang làm phản não bộ – yêu thứ ánh sáng không thuộc về mình giữa màn đêm công việc mịt mùng.