Căn phòng tranh tối của cậu thiếu niên, với những tờ giấy photoprint dán kín tường, chỉ còn một lối đi nhỏ hẹp. Đó là Con Đường Nội Địa duy nhất cậu cho phép ai đó bước qua – một quãng đường nội tâm quanh co, được vẽ bằng nỗi sợ hãi và sự cô độc. Người đàn ông Scotland đến từ một miền đất khác, với giọng nói trầm ấm như tiếng đàn xích 着 da trong đêm, lại tự tìm thấy lối đi ấy. Ông không bước vội, mà đứng yên ở điểm cuối cùng của con đường, nơi bức tường giấy dày nhất. Ông nói về những ngọn đồi mờ sương, về mùi cỏ khô và đất ẩm sau cơn mưa – những thứ không có trong căn phòng này, nhưng lại khiến cậu thiếu niên cảm thấy lạnh ranh một cách lạ lùng, như thể những ký ức của người đàn ông đã len lỏi vào từng khe tờ giấy và gợi lên một luồng gió lạnh từ bên ngoài.
Rồi bé gái năm tuổi xuất hiện, với đôi chân ngắn ngủn nhảy nhót trên mặt sàn gỗ cũ. Cô bé không thấy.Con Đường Nội Địa ấy. Đối với cô, căn phòng chỉ là một không gian lớn với những bức tường kì quặc. Cô bé cười, tiếng cười trong veo như tiếng chuông gió, và chính tiếng cười ấy đã lấp đầy những góc khuất mà cậu thiếu niên từng tưởng rằng chỉ có bóng tối. Cô bé chạy đến, nắm lấy ngón tay của người đàn ông Scotland, rồi lại chạy đến, kéo tay áo cậu thiếu niên. Giữa hai thế giới đối lập – một thế giới im lặng, một thế giới huyên náo – bé gái trở thành lối rẽ. Cô bé không đi trên Con Đường Nội Địa, mà chính cô là con đường ấy, một con đường ngắn gọn, bằng phẳng và trắng sáng, bắc qua hai khoảng trống mà không ai dám trực tiếp nhìn nhau.
Họ không nói chuyện với nhau nhiều. Người đàn ông kể chuyện bằng ánh mắt, cậu thiếu niên lắng nghe bằng những cái gật đầu khó khăn, còn bé gái kết nối họ bằng những câu hỏi ngẫu nhiên về hình tròn của mặt trời hay màu sắc của cơn mưa. Con Đường Nội Địa không phải là một chuyến đi dài, mà là khoảnh khắc họ cùng nhau đứng ở giữa căn phòng – ba người, ba thế giới – và nhận ra rằng không có bức tường nào vững chắc nếu có một bàn tay nhỏ bé dám nắm lấy, một giọng nói trầm ấm dám gọi tên, và một trái tim còn nguyên vẹn dám yêu thương dù chưa hiểu biết. Họ không còn là một thiếu niên, một người đàn ông và một bé gái riêng lẻ nữa. Họ trở thành một khung cảnh, một câu chuyện, và chính Con Đường Nội Địa ấy – con đường họ cùng nhau vô tình vẽ ra giữa những mảnh đời cô độc – bắt đầu nở ra, mãi mãi, trong ký ức của nhau.