Tống Tuyên, một cô gái mồ côi từng thấm đẫm hơi thở của đất và mùi máu trên sa trường, vỡ lòng vì một cuộc hôn nhân được sắp đặt như một món nợ máu. Cô bị trao tay cho Bạch Mãn Chuẩn – một “Công Tử” của loài người, một bông hồng thối nát trên thân cây vọng lãng của dòng họ Bạch đang thối rữa. Trước mắt cô không phải một người đàn ông, mà là một pho tượng đổ nát bằng gỗ dâu, trát đầy bụi phấn và rượu, những thứ vụn vặt của một kiếp người tàn phai.
Nhưng cô không trốn chạy. Cô không oán. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đờ đẫn của chàng “Công Tử” ấy, và bắt đầu một cuộc phục chế khác. Không phải bằng lời nói ngọt ngào hay trắc ẩn, mà bằng những quy tắc sắt, bằng chính sự lạnh lẽo của kỷ luật. Sáng sớm, khi bình minh còn chưa kịp gọt sỏi trên sân, giọng nói trong trẻo của nàng như một thanh kiếm sắc vang lên: “Công Tử, ngày còn dài. Ngươi phục chưa?”. Câu hỏi ấy không phải để hỏi, mà là để cắt đứt. Cắt đứt giấc mơ lười biếng, cắt đứt cái vỏ bọc của một kẻ đã chết từ lâu trong chính thân xác mình.
Từng bước, từng ngày, từng quy tắc: dậy trước hổ cai, tập võ trong mưa gió, đọc sách cho đến khi mắt mỏi, cai nghiệp đến mức những người hầu cũ run rẩy. Bạch Mãn Chuẩn vật lộn, chống trả, văng tục, vỡ tan. Nhưng khuôn mặt nghiêm nghị của nàng, câu hỏi lạnh lùng ấy, như một mỏ neo xuyên thấu lớp băng tuyết. Dần dần, cái tên “Công Tử” bắt đầu mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là danh hiệu cho một kẻ phung phí, mà trở thành trọng trách – một bản lĩnh mới được đúc từ sắt thép và thất bại. Anh ta bắt đầu hiểu, những gì tưởng chừng bị tước đoạt lại chính là thứ được trao tặng: sự tự chủ, cái đầu lạnh, và một trái tim biết đập vì điều gì đó ngoài bản thân.
Họ gần nhau hơn trong sự gượng cưỡng và cái nhìn hiểu biết lẫn nhau. Đó là một sự gắn bó vô hình, kiên cố hơn bất kỳ lời thề son sắt nào. Cho đến khi cơn bão từ cung điện ập đến. Một âm mưu triều đình, lạnh lùng và hiểm độc, vươn những ngón tay đen tối, nhằm thẳng vào cổ họng dòng họ Bạch đã suy tàn, để xoay sở chiếc lực lượng cuối cùng của họ trở thành mồi ngon trong cuộc đại thanh trừng.
Lúc ấy, mặt trời mới thực sự mọc. Không phải trên ngọn cờ, mà trên hai con người đã từng xa lạ. Trong mắt Bạch Mãn Chuẩn, thứ ánh sáng cuối cùng đã bùng cháy không phải là sự giận dữ, mà là một quyết tâm thanh tao đến tàn nhẫn. Anh ta đứng bên nàng, trong bộ trang phục dù còn lấp lánh nhưng đã sạch bóng bẩn, và cất giọng, không còn vẻ lấp lửng cũ, chỉ một sự rõ ràng bất chấp: “Từng ngày, trong mỗi khó khăn… ta đã tự hỏi. Giờ thì, ta xin trả lời nàng: Công Tử Bạch Mãn Chuẩn này, đã phục. Và sẽ chiến đấu.”
Không cần câu hỏi “Ngươi Phục Chưa?” nữa. Nó đã được chứng nhận bằng máu và bằng những bước đi vững chãi trên con đường sinh tử. Họ không còn là một người cảm hóa kẻ kia, mà là hai con người đã cùng nhau đúc nên một thanh kiếm mới, mài nhẵn trên đá mài của hiểm nguy, sẵn sàng đâm xuyên bóng tối vì một công lý mà cả hai đều học được ý nghĩa của nó, từ chính sự rực rỡ và cay đắng của quá khứ.