Trong truyền thuyết về Cự Kê Chiến Ký, cái tên Keiji không bao giờ chỉ là một chú gà trống thuần túy. Cậu chính là hiện thân của một ý chí phi thường, một bức tường sống đứng vững giữa những bóng ma khổng lồ đang trôi dạt đến từ những vùng đất bị lãng quên. Con người từng cười nhạo, cho rằng tiếng gáy của một chú gà nhỏ bé chẳng thể át đi hơi thở của quỷ dữ. Họ lầm.
Có những trận chiến mà bóng tối dày đặc đến mức dường như che kín cả mặt trời. Đối thủ xác tust có thể cao vượt qua cả mười tầng nhà, những bóng ma được tạo nên từ những nhân cách đổ vỡ và oán hận tích tụ. Nhưng ngay giữa sự áp đảo ấy, một luồng khí thế nhỏ bé nhưng không thể xô lấn lại vươn lên. Đó là khi Keiji đứng thẳng, đôi mắt sắc như dao nhỏ dõi thẳng vào bóng ma, lông cổ xù lên như ngọn cờ nhỏ, và từ sâu trong cánh hông, một âm thanh vang lên, không phải tiếng gà thông thường, mà là "Kokekokko!" – một lời tuyên chiến đầy kiêu hãnh, một thỏi nam châm hút mọi nỗi sợ.
Tiếng Kokekokko ấy chứa đựng tất cả: sự kiên cường của loài vật nhỏ bé, sự tổn thương của một kẻ canh giữ, và cả niềm tin mãnh liệt vào ý chí sống sót của chính mình. Đó không còn là tiếng gáy, mà là tiếng sừng trâu của lòng dũng cảm, là tín hiệu báo động rằng ngay cả trong chốn tối tăm nhất, một tia sáng vẫn kiên c视角 không chịu khuất phục. Cự Kê Chiến Ký ghi nhận khoảnh khắc ấy: khi kích thước trở nên vô nghĩa, trái tim dũng cảm và tiếng kêu chiến đấu đáng sợ mới là thứ định đoạt tất cả.