Mười hai năm trong nghề, Linh chưa một lần run tay.
Nhưng đêm nay khác.
Cô đứng trước gương trong căn phòng khách sạn hạng ba ở Prague — loại phòng mà người ta thuê bằng tiền mặt, không hỏi tên, không nhớ mặt. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt một người đàn bà mà cô không còn nhận ra nữa. Không phải vì đã phẫu thuật thẩm mỹ bốn lần. Không phải vì mái tóc nhuộm đỏ henna vội vàng trong toilet của một ga tàu điện ngầm.
Mà vì đôi mắt trong gương đang nhìn cô như thể biết điều gì đó mà cô không dám thừa nhận.
Chương trình có tên mã là SIREN.
Không có hồ sơ giấy. Không có trụ sở chính thức. Chỉ có mười bảy cô gái được tuyển chọn từ những hoàn cảnh mà nhà nước gọi là "không có gì để mất" — trẻ mồ côi, con lai không quốc tịch, những đứa trẻ rơi vào khe hở của hệ thống và biến mất trước khi ai kịp nhận ra. SIREN nhặt chúng lên, mài giũa trong mười năm, rồi thả ra thế giới dưới vỏ bọc của những con người hoàn toàn khác nhau.
Linh là số Bảy.
Họ dạy cô nói sáu thứ tiếng không có giọng lạ. Dạy cô đọc vi biểu cảm khuôn mặt trong một phần ba giây. Dạy cô cách yêu một người đàn ông đủ để anh ta tin, nhưng không đủ để cô tiếc khi phải rời đi. Họ gọi đó là điều chỉnh cảm xúc. Linh, ở tuổi mười chín, gọi đó là bài học khó nhất mình từng học.
Ở tuổi ba mươi mốt, cô hiểu ra đó là điều duy nhất họ không thể dạy hoàn chỉnh.
Sự vụ bắt đầu bằng một nhiệm vụ tưởng như bình thường.
Thâm nhập vào mạng lưới của một tập đoàn dược phẩm đang rửa tiền qua chuỗi bệnh viện ở Đông Âu. Tiếp cận giám đốc tài chính. Lấy mã truy cập. Thoát ra sạch sẽ. Ba tuần, không dấu vết.
Tuần thứ hai, cô tìm thấy thứ không nằm trong nhiệm vụ.
Một folder được mã hóa bằng thuật toán mà chỉ SIREN mới dùng — cô nhận ra ngay, như người ta nhận ra mùi nhà mình dù đã xa cách nhiều năm. Bên trong là hồ sơ. Mười bảy hồ sơ. Ảnh chụp, tọa độ, lịch trình di chuyển được cập nhật theo thời gian thực.
Mười bảy con người mà cô biết rõ hơn bất kỳ ai trên đời này.
Mười bảy đặc vụ bí mật của SIREN, bao gồm cả cô — đang bị chính chương trình theo dõi như những mục tiêu cần thanh lý.
Cô đóng laptop lại. Ngồi im trong bóng tối mười một phút — không phải vì hoảng loạn, mà vì não cô cần thời gian để xử lý một sự thật mà tim cô đã biết từ lâu hơn thế.
Họ chưa bao giờ có ý định để chúng mình về hưu.
Trò chơi tâm lý bắt đầu từ chính khoảnh khắc đó.
Không phải trò chơi với kẻ thù — mà với bản thân.
Mười hai năm, SIREN đã cài vào đầu cô một hệ điều hành: trung thành với nhiệm vụ, triệt tiêu nghi ngờ, không đặt câu hỏi về người ra lệnh. Hệ điều hành đó hiệu quả đến mức cô không nhận ra mình đang chạy theo nó — giống như người ta không nhận ra mình đang thở. Giờ đây, khi cần vô hiệu hóa chính cái hệ thống đó, cô phải vừa là người cầm dao vừa là người bị mổ.
Mày có thật sự muốn thoát không, hay mày chỉ đang thực hiện một giao thức khủng hoảng mà họ đã lập trình sẵn?
Câu hỏi đó bám theo cô qua từng chặng đường. Krakow. Vienna. Bờ sông Danube lúc ba giờ sáng với một vali chứa bốn hộ chiếu và vừa đủ tiền mặt để biến mất — nếu cô thực sự muốn biến mất.
Vì đó là vấn đề cốt lõi: Linh không biết mình muốn gì nữa.
Suốt mười hai năm, muốn là một thứ xa xỉ không nằm trong ngân sách cảm xúc được phân bổ. Cô được lập trình để cần — cần hoàn thành nhiệm vụ, cần không để lộ thân phận, cần sống sót. Nhưng muốn? Muốn ăn một bữa mà không ngồi quay lưng vào tường? Muốn ngủ một giấc không cầm súng trong tay? Muốn nhớ tên thật của mình mà không phải tra trong một file mã hóa?
Những thứ đó — cô không được dạy cách xử lý.
Còn đội truy đuổi thì đang cách cô bốn mươi tám tiếng.
Cô biết vì cô đã từng là một phần của đội đó.
Họ sẽ không đến ồn ào. Sẽ không có xe hú còi hay cửa đập vỡ lúc bình minh. Sẽ chỉ là một khuôn mặt quen trong quán cà phê, một cái nhìn hơi dài hơn mức bình thường trên tàu điện ngầm, một mùi nước hoa mà cô đã ngửi ở một căn cứ nào đó từ nhiều năm trước. Họ hiệu quả vì họ là sản phẩm của cùng một dây chuyền.
Và họ không có cùng câu hỏi đang gặm nhấm cô từ bên trong.
Đó là lợi thế của họ. Và cũng, nếu cô đủ tỉnh táo để nhận ra, là điểm yếu duy nhất của họ.
Cô nhìn lại gương.
Người đàn bà trong đó vẫn nhìn lại, vẫn với ánh mắt đó.
Linh đặt tay lên mặt gương — lạnh, cứng, rõ ràng — và lần đầu tiên trong mười hai năm, cô không cố tìm xem mình đang đóng vai ai.
Mày tên là Nguyễn Thanh Linh. Sinh năm 1994. Quê ở một huyện miền núi mà bản thân mày chỉ còn nhớ mùi khói bếp và tiếng mưa trên mái tôn.
Mày không phải sản phẩm của họ.
Mày chỉ bị họ mượn đủ lâu để quên điều đó.
Cô lấy điện thoại burner ra. Nhắn một tin nhắn tới số mà cô đã ghi nhớ nhưng chưa bao giờ dùng — số của Số Mười Một, người duy nhất trong mười bảy đặc vụ bí mật mà cô tin là vẫn chưa bị lật.
Chỉ ba chữ:
Tôi tìm thấy.
Rồi cô tắt điện thoại, nhét vào túi, và bước ra khỏi căn phòng — không nhìn lại gương thêm một lần nào nữa.
Bên ngoài, Prague đang lạnh và ướt và thờ ơ với tất cả mọi người.
Đó chính xác là thứ cô cần.
