Tháng Ba ở Recife không đủ làm dịu đi cái nóng ngột ngạt. Marcelo hít sâu mùi muối biển lẫn mồ hôi đám đông, hai tay siết chặt vali công nghệ – thứ tài sản cuối cùng còn sót lại sau ba tháng trốn chạy. Brazil năm 1977 chẳng tha thứ cho kẻ như anh: một chuyên gia viễn thông biết quá nhiều về những đường dây ngầm nối thẳng từ dinh tổng thống tới Langley. Tiếng trống frevo rền vang dưới phố, những bộ trang phục lấp lánh rực rỡ của lễ hội Carnival cứ như trò nhạo báng số phận anh. Marcelo thầm nguyền rủa cái lý do ngụy tạo đã đưa anh về đây: bức thư báo tin con trai đang ẩn náu ở khu ổ chuột Recife. "Hãy đến trước khi họ tìm thấy đứa bé", dòng chữ viết tay nguệch ngoạc như máu chảy. Anh biết rõ "họ" là ai – Đặc Vụ Mật chính phủ chẳng bao giờ để mồi ngon tuột khỏi tay. Chiếc túi da đẫm mồ hôi dưới nách anh chứa cả hệ thống liên lạc mã hóa cũ – thứ từng khiến giới tình báo Mỹ trả giá đắt. Đổi lại? Một lời đe dọa nặc danh găm vào cửa nhà tuần trước: con chip định vị lồng trong chiếc đồng hồ đeo tay con trai. Giờ thì máy thu tín hiệu trong vali kêu lách tách như đồng hồ đếm ngược. "Gã mặc vest trắng, 3 giờ hướng chợ cá." Marcelo khẽ nhếch mép khi phát hiện kẻ đuôi. Đàn ông Brazil giữa biển người say xỉn mà cứng đờ như tượng gỗ thì chỉ có Đặc Vụ Mật. Anh xoay người lẩn vào đám người hóa trang thành quỷ đỏ, mùi rượu cachaça nồng nặc che lấp mùi thuốc súng từ khẩu colt python của kẻ theo dõi. "Con trai ta không thể là con tin mãi được." Marcelo lẩm bẩm, tay mò vào túi áo nơi lưu giữ tấm ảnh nhàu nát duy nhất của đứa bé. Recife với những bức tường màu phai lạt bỗng hiện ra như mê cung tử thần. Lễ hội náo nhiệt kia chẳng khác gì lớp vỏ bọc hoàn hảo cho những vụ biến mất không lời giải đáp. Nắm đô la Mỹ vụng trộm đút cho tài xế xe ngựa chỉ kịp mua cho anh vài tiếng đồng hồ. Marcelo biết rõ khi mặt trời lặn sau dãy favela, những con quái vật trong bộ com-lê sẽ dùng Carnival làm tấm màn che cho vụ săn đuổi tàn khốc. Và lần này, họ sẽ không để anh chạy thoát lần thứ tư.