Nước Đại Đường thời Võ Tắc Thiên, khi triều chính rối ren dưới bóng dáng một nữ hoàng đầy tham vọng, Địch Nhân Kiệt – một vị quan thanh liêm và tài năng – đã không thể ngồi yên nhìn cảnh Võ Hậu hy sinh người vô tội để củng cố quyền lực. Quá chán ngán cảnh tranh đấu nơi Thần Đô, ông xin rút lui, mang theo một đoàn tùy tùng thân tín, lên đường tuần tra khắp Giang Nam Đạo, nơi được xem là chốn phồn hoa, bình yên nhất thiên hạ.
Nhưng điều ông không ngờ tới là bên dưới vẻ bề ngoài thịnh thế phồn vinh, Giang Nam Đạo lại là một Đại Đường Mê Vụ – nơi lớp sương mù dày đặc không chỉ che phủ những con sông, dãy núi mà còn bao phủ cả lòng người. Cái đẹp đẽ, cái yên bình chỉ là lớp áo choàng lộng lẫy che giấu bên trong một thế giới ngầm đầy yêu ma quỷ quái: những kẻ tham lam, những thế lực đen tối, những mối thù chồng chất từ đời trước, và những quyền lực địa phương sẵn sàng bóp nghẹt sự thật.
Những vụ án liên tiếp xảy ra, tưởng chừng như ngẫu nhiên, lại dần dần lộ ra là những mắt xích trong một thiên la địa võng tinh vi, được dệt nên từ những đấu đá quyền lực, lòng tham lợi ích và nỗi ám ảnh cố chấp của những kẻ từng trải. Mỗi bước chân của Địch Nhân Kiệt đi qua lại là một bước chân lấn sâu vào chốn mê cung đó.
Đối diện với những kỳ án kỳ lạ, nơi hiện trường như bị chính Đại Đường Mê Vụ che mờ, vị thần thám Đại Đường không chỉ dùng trí tuệ phi phàm để dò xét từng manh mối nhỏ nhất – một sợi tóc, một dấu chân mờ nhạt, một lời khai mâu thuẫn – mà còn phải dùng đến một thứ năng lực siêu việt hơn: thấu tỏ lòng người. Bởi trong màn sương mù đó, kẻ thủ ác thường là người tỏa ra ánh sáng lương thiện nhất, và nạn nhân đôi khi lại là người mang trong mình những bí mật chết chóc.
Mỗi vụ án được phá, mỗi lớp sương mù được xé toang, lại để lộ ra một góc khuất khác của xã hội Đại Đường, một góc khuất mà chính quyền trung ương không muốn nhìn thấy, và người dân thường không dám tin. Đại Đường Mê Vụ không chỉ là những vụ án ly kỳ, mà còn là tấm gương phản chiếu sự tha hóa, sự đối lập giữa vẻ huy hoàng của triều đại và bóng tối âm ỉ bên dưới.
Hành trình tuần tra của Địch Nhân Kiệt trở thành một cuộc chiến không khoan nhượng với chính Đại Đường Mê Vụ. Ông không chỉ tìm ra hung thủ, mà còn phải đấu tranh với những định kiến, những thế lực muốn chôn vùi sự thật. Và qua từng vụ án, từng lớp sương mù tan, ông dần hiểu rằng, công lý ở cái thời loạn lạc này, đôi khi không phải là một đường thẳng sáng rõ, mà là một con đường mòn lắt léo giữa một rừng sương mù dày đặc, nơi mỗi bước đi đều đòi hỏi sự dũng cảm, trí tuệ và một trái tim không khuất phục trước bóng tối.