Trong lòng đất hoang mạc Khăn Đỏ, nơi mặt trời thiêu đốt mọi sinh vật và đêm xuống là cái lạnh đến tê liệt, chỉ có Đại Lộ Đạo Tặc tồn tại như một quy luật máu me. Đó là tuyến đường mòn xương xẩu chạy qua các ốc đảo bỏ hoang, nơi pháp luật không thể chạm tới và những kẻ sống sót bằng bản năng săn mồi. Aaron – một cảnh sát tiểu bang còn trẻ, với nhiệm vụ rơi xuống như một lời nguyền – không tìm thấy dấu vẻ của sự sống, chỉ thấy xác của những con bò mất tích, và trên mặt đất bụi đỏ, những dấu chân vượt ngoài kích cỡ thông thường. Chúng không phải của người du mục, mà là những bước chân có ý đồ, dẫn về một điểm duy nhất: một khu vực bí mật gần biên giới, nơi một đàn gia súc bị đánh cắp vĩ đại đang được giấu kín, chuẩn bị cho một cuộc vận chuyển phi pháp xuyên sa mạc. Và hắn xuất hiện – Devon Sawa trong hình hài một con báo hoa với đôi mắt vô cảm. Hắn không chỉ là một tên cầm đầu. Hắn là quỷ dữ được gọi bằng biệt danh "Con Đường", người biến Đại Lộ Đạo Tặc thành một vùng cấm, nơi mọi sự chống đối đều bị hóa thành tro bụi. Từ đám đàn em của hắn – những kẻ săn sóc như bò toroi giữa sa mạc, đến chính hắn, mỗi bước chân đều rải đạn hoặc lời đe dọa nát gãy. Tín hiệu vô tuyến của Aaron chết lịm từ lâu. Viện trợ xa tới mấy nghìn dặm cũng chỉ là tiếng giả định. Trong cái nơi mà ngay cả bản thân bóng ma còn bị cuốn đi bởi gió, Aaron chỉ còn một khẩu súng lục ổ quay, vài băng đạn, và sự phanh phui trong mắt hắn rằng hắn không đối đầu với một băng nhóm đơn thuần. Hắn đang giẫm chân lên Đại Lộ Đạo Tặc – một mạch máu ngầm của nạn nhân và kẻ mua bán, nơi mỗi viên đạn được bắn ra đều có giá trị sinh tử. Khi mặt trời khuất sau các đụn cát, Đại Lộ Đạo Tặc bừng lên. Không phải ánh đèn đường, mà là ánh lửa từ các lò đốt, tiếng động cơ gầm rú và những tiếng thét man rợ vang lên như một nghi lễ tàn bạo. Cuộc rượt đuổi bắt đầu, không phải trên một con đường bằng phẳng, mà giữa những rặng núi đá sỏi, trong các khe hở chỉ vừa đủ cho một kẻ chạy trốn hoặc một tên săn đuổi. Mỗi bóng đổ là một mối đe dọa. Mỗi bước chạy có thể là bước cuối cùng. Aaron hiểu, để sống sót đến bình minh, hắn phải không chỉ tiêu diệt lũ đạo tặc, mà phải phá vỡ Đại Lộ Đạo Tặc – ý chí sắt đá của kẻ thù, sự im lặng chết chóc của sa mạc, và chính nỗi sợ hãi đang thít chặt cổ họng mình. Trong trò chơi của Con Đường, pháp luật là thứ xa xỉ. Chỉ có bản năng, sự tàn nhẫn và ý chí sống sót đến cùng mới là thứ định đoạt ai sẽ bước qua ranh giới, và ai sẽ bị vùi chôn dưới lớp cát đỏ vĩnh hằng.