Đám Cưới Bất Đắc Dĩ đẩy Chuck Ford và Larry Valentine – hai lính cứu hỏa đầu bạc – vào mớ hỗn độn mà cả đời họ chưa từng nghĩ tới. Là đôi bạn thân gắn bó qua những đám cháy ngùn ngụt, chuyện sống chết còn chẳng khiến họ chùn tay, ấy vậy mà một lời cầu cứu của Larry lại khiến cả hai lao vào trận chiến… dở khóc dở cười.
Sau khi vợ mất, Larry gửi gắm cả cuộc đời vào mấy đứa con thơ. Ngặt nỗi, anh không đủ điều kiện nhận trợ cấp đối tác để lo cho chúng. Thế là vị “gia trưởng” rắn rỏi ấy nghĩ ra kế điên rồ: nhờ Chuck – kẻ duy nhất anh tin tưởng – đóng giả người tình, hợp thức hóa giấy tờ qua vài cái vỗ tay hợp đồng. “Chỉ vài tháng thôi, xong rồi cắt đứt!” – Larry vừa nói vừa xoa đầu lũ trẻ, ánh mắt đượm lo âu. Chuck gật đầu ngay, tình bạn keo sơn hơn gỗ lim khiến anh chẳng ngần ngại hy sinh bản thân vì gia đình bạn.
Nhưng họ đâu ngờ, chính quyền không dễ bị lừa. Một viên chức sắc mặt nghiêm nghị xuất hiện đúng ngày Larry ốm sốt, quyết “mục sở thị” hạnh phúc của đôi tình nhân mới cưới. Thế là trận “diễn sâu” bất đắc dĩ bắt đầu trong căn nhà chật ních đồ chơi trẻ con và mùi khét lẹt từ mẻ bánh quy cháy khét. Larry bị Chuck đẩy vào bếp, vừa quấn tạp dề vừa lóng ngóng dọn dẹp; anh bạn thân thì ra sức “diễn tình” bằng cách xoa lưng Larry như xoa lưng… chó nghiệp vụ, giọng the thé: “Em yêu, để anh giúp!” – khiến thằng bạn suýt ói vì ngượng.
Rồi câu chuyện leo thang khi viên chức đòi xem album cưới. Hai tay cứu hỏa lực lưỡng, vốn chỉ quen chụp hình bên đống đổ nát, giờ phải nhờ đồng nghiệp photoshop ảnh đám cưới gió cuốn trong vội vàng. Bức hình nhìn như trò đùa: Larry mặt đờ đẫn, tay Chuck siết vai bạn đến mức gãy xương đòn, xung quanh lũ trẻ cười toe toét không hiểu chuyện gì xảy ra.
Đám Cưới Bất Đắc Dĩ cứ thế trở thành gánh nặng. Để hợp thức hóa kịch bản, họ phải thuộc lòng sở thích của nhau, tập gọi “anh iu” trước gương, thậm chí giả vờ cãi nhau rồi làm lành trước mặt hàng xóm. Mỗi lần nghe đồng đội trêu: “Các cậu yêu nhau ghê nhỉ?”, hai gã chỉ biết gượng cười, trong lòng thầm đếm từng ngày cho đến khi bộ máy hành chính chịu buông tha.
Nhưng cái cách họ gồng mình che chắn cho lũ trẻ, cùng nhau vật lộn giữa màn kịch ngớ ngẩn ấy, lại vô tình phơi bày thứ tình cảm chân thành hơn cả đám cưới thật: sự trung thành không điều kiện của hai trái tim dám vì nhau xả thân – dù là giữa ngọn lửa rừng rực hay giữa màn kịch tình ái muốn xỉu!