Đàn ông là thế (Phần 4)
Pedro, Luis, Raúl và Santi – bốn gã đàn ông chìm nghỉm trong cái thế giới đầy luật lệ mới, nơi đàn bà vẫy vùng như những mãnh thú thành thạo đường săn. Họ càng cựa quậy tìm cách "hòa nhập", càng lộ rõ bộ dạng vụng về như gã nhà quê lạc phố thị. Đời không như phim, chả ai dạy họ cách đối diện với mấy "bóng hồng thép" ấy, nên mỗi đứa một phách, giãy giụa theo kiểu riêng.
Pedro – thằng to xác như gấu Bắc Cực – vốn quen nghĩ đàn ông là cột trụ nhà, giờ đứng trước vợ con như kẻ tội đồ. Hôm cô vợ thăng chức giám đốc, nó lủi thủi xách cơm hộp đến phòng họp cho vợ, bị mấy bà đồng nghiệp liếc từng khúc như xẻ thịt. "Bà chủ nhà ta giỏi nhỉ?" – tiếng hỏi khảy móng tay từ góc phòng khiến nó đứng chôn chân, mặt nóng ran. Nó biết cười gượng, giọng nghẹn đờ trong cổ họng: "Ờ… kiểu gì tao cũng tự hào". Phóng xe về nhà, Pedro đấm vụng vào vô-lăng. Tự hào cái đếch gì? Thằng đàn ông mà ăn bám vợ!
Luis thì tỏ vẻ "tôi tiến bộ" hết cỡ. Đi đâu cũng rêu rao nữ quyền, nhắc như cháo chảy: "Chế độ phụ hệ đã lỗi thời rồi các chị em ạ!". Thế mà hôm họp lớp gặp con bé bạn cũ – giờ là CEO startup triệu đô – nó giới thiệu ậm ừ: "Đây… vợ tao, giáo viên mầm non" rồi quay qua xưng tên hãng xe hơi nó làm. Mồm luôn miệng "ủng hộ phụ nữ", nhưng trong ngực vẫn tự hào khoác lác cái "đẳng cấp đàn ông". Có lẽ chính nó cũng không nhận ra mình đang giả tạo…
Raúl – thằng trầm lặng nhất – chọn cách im lặng quan sát. Nó ngồi nhậu quán cóc hôm nào cũng lặng thinh nghe đám bạn kể lể thời đại mới. "Chuẩn bị tâm lý đi, tương lai đàn bà nó áp đảo hết!" – Santi vỗ vai Raúl cười gằn. Nó chỉ ậm ừ rót thêm bia. Vợ nó – một nhà báo chính trị – suốt ngày ra vào tòa soạn, thỉnh thoảng mới nhắn tin hỏi "cơm nguội để tủ lạnh ngăn trên". Raúl thở dài, tự hỏi giá như nó học nấu ăn ngon hơn, giặt đồ khéo hơn… hay ít nhất, biết cách chào hỏi mấy bà bạn "quyền lực" của vợ mà không có cảm giác uất nghẹn.
Nổi bật nhất là Santi – thằng "trẻ trâu" nhất bọn. Nó cố bắt trend "đàn ông mới" với đủ thứ khóa học tâm lý giới tính, mặc áo phông slogan "Gender Equal", thậm chí nhảy tưng tưng trong mấy event của mấy chị bạn công tác xã hội. Nhưng làm quá thành ra như tấu hài. Có lần nó hăng hái lên diễn đàn phát biểu: "Phụ nữ vừa nấu ăn ngon vừa giỏi kinh doanh", rồi giật mình khi nghe tiếng cười khúc khích dưới khán phòng. "Thằng cha này y như đóng kịch phản cảm", giọng chua chát của một cô gái trẻ khiến nó đỏ mặt.
Bốn gã đàn ông, bốn nỗi lúng túng không biết giấu vào đâu. Họ giống như bầy hải âu lạc đàn giữa đại dương sóng dữ – cứ cố bay lên nhưng mỗi cú đập cánh lại loạng choạng, vụng về. Cuộc chiến "thích nghi" của họ chẳng có kịch bản nào hay ho, chỉ ngập ngụa mồ hôi và những tiếng cười chế giễu không buông tha. Đàn ông là thế – điều duy nhất họ đồng lòng vào một ngày nhậu say, là câu chửi đổng: "Thời buổi mẹ gì mà rối ren!".
(Còn tiếp…)