Đàn ông là thế (Phần 5)
Bốn người bạn – Pedro, Luis, Raúl và Santi – cuối cùng cũng phải thừa nhận một thực quả trần trụi: họ đang lạc lõng. Và không phải lạc lõng trong quán bar quen thuộc hay trong trận bóng cuối tuần, mà right in the middle của một thế giới nơi phụ nữ quyền lực không còn là lý thuyết sách báo, mà là điều hiển nhiên mỗi ngày bước vào công ty của họ. Giờ đây, nơi họ từng tự tin giỏi giang, nay lại là một mớ hỗn độn về cách ứng xử, cách giao tiếp, và thậm chí cả cách… thở. Bốn người, bốn nỗi bối rối, bốn cách "tìm đường" riêng, mà đằng sau mỗi cách là nỗ lực lúng túng cố gắng nắm lấy một sợi chỉ chỉ đường vô hình ấy.
Pedro, chàng trai phong trào, chọn cách trở thành "mênh mông". Ông nghĩ rằng đàn ông chính phải rộng mở, phải khiến phụ nữ cảm thấy được nâng niu. Vậy nên, trong cuộc họp, anh ta cố gắng nói to hơn, giơ tay nhiều hơn, đề xuất những ý tưởng "khủng" dù chưa hoàn chỉnh, chỉ để có thêm tiếng nói. Anh ta gật gù đồng ý với mọi điểm của nữ sếp với vẻ mặt đăm chiêu, như thể đang đồng điệu sâu sắc. "Chính xác anh ạ! Hoàn toàn… khôn ngoan!" – Pedro đáp vội vàng, mắt long lanh. Nhưng rồi anh ta nhận ra đôi môi mình đang khép kín, và đồng nghiệp nữ nhìn nhau với ánh mắt cười khẩy. Phải rồi, Pedro hiểu lầm "mênh mông" với "ồn ào", còn sự đồng ý suông thì chỉ khiến anh ta trở thành một phiên bản rỗng tuếch của chính mình.
Luis, chàng trai của những xu hướng, lại lao vào nghiên cứu "cuộc cách mạng nam tính mới" anh nghe nói trên podcast. Anh ta đổi toàn bộ tủ đồ: từ áo sơ mi thô giản sang loại có họ tiết tiết tùng tùng, bắt đầu cạo râu theo kiểu "boxer stubble" cực kỳ thủ công, và cả ngày lẩm bẩm những câu kiểu "Em là một người đàn ông hiện đại, em tôn trọng sự độc lập". Vài ngày đầu, anh ta như một phiên bản tự tạo, cố gắng ăn nói bình đẳng như nữ sếp, nhưng ánh mắt lại lướt đi nhanh trong những cuộc tranh luận. Luis quên mất rằng sự tôn trọng không đến từ việc bắt chước kiểu cách, mà từ sự chân thành hiểu và lắng nghe. Kết quả? Anh ta trở thành một diễn viên độc thoại: độc, nhưng không thoại – đồng nghiệp và thậm cả sếp chỉ lắc đầu không hiểu.
Raúl, chàng trai chân thành nhất, lại chọn cách… thành thật đến ngây thơ. Anh tin rằng không cần phải diễn, chỉ cần là chính mình. Thế nhưng "bản thân" Raúl trong công sở giờ đây là một mớ hỗn độn của những câu nói thiếu timing và hành động không đúng lúc. Anh ta muốn giúp đồng nghiệp nữ xách vali nặng, nhưng cô đã đi mất lúc nào không hay. Anh ta hỏi thăm sức khỏe nữ sếp khi cô đang căng thẳng đến mức ngất, chỉ nhận lại một tiếng thở dài ngắn ngủi. Raúl cố tình tạo ra không khí vui vẻ bằng những câu đùa "vô hại", nhưng lại chỉ nhận lại những ánh mắt lơ lửng xa cách. Raúl không hiểu sao sự chân thành của mình lại trở thành gánh nặng. Anh ta ngồi đó, ngơ ngác, tấm vé thành tích của ngày nào giờ đã thành tờ giấy ghi nợ một định mị không tên.
Santi, chàng boy duy nhất trong nhóm, lại chọn cách… né tránh. Anh ta tin rằng im lặng là vàng và sự hiện diện khiêm tốn sẽ được công nhận. Vậy nên anh ta chỉ tập trung công việc, trả lời ngắn gọn khi được hỏi, và biến mất khỏi những cuộc trò chuyện phiếm khi phụ nữ đồng nghiệp xúm lại. Nhưng rồi anh ta nhận ra một nghịch lý: khi anh ta im lặng để tránh "phiền toái", anh lại bị loại khỏi những dự án quan trọng – những nơi cần tiếng nói và sự tham gia. Khi anh ta cố gắng lắng nghe trong các buổi họp, anh lại chỉ thấy bản thân như một cái bóng mờ ảo, bị bỏ lại phía sau. Santi thở dài, tự hỏi: "Cái rào cản này, mình đã xây từ khi nào nhỉ?" mà không biết rằng chính sự rụt rè đó đã ngăn cách anh khỏi thành công anh hằng khao khát.
Và rồi, một buổi họp chiều thứ Sáu, khi nữ sếp trao đổi với trưởng phòng nam một cách rất chuyên nghiệp và quyết đoán, cả bốn chàng trai – Pedro, Luis, Raúl và Santi – sitting there, bất giác ghim mắt vào cô, không phải ngưỡng mộ, mà… học. Pedro học cách cô lắng nghe trước khi nói. Luis học sự tự tin mà không cần phô trương. Raúl học cách đặt câu hỏi đúng lúc. Santi học cách khẳng định quan điểm một cách dứt khoát. Họ không đang cố trở thành "phụ nữ", họ đang nhìn vào chính những phẩm chất mà họ trân trọng ở phụ nữ quyền lực, để tìm lại lại phiên bản tốt nhất của đàn ông trong thời đại mới – một phiên bản biết lắng nghe, mạnh mẽ nhưng mềm mỏng, dũng cảm khi cần, và tự tin vào giá trị riêng của mình.
Bốn người bạn nhìn nhau, nở một nụ cười nhẹ nhõm, khó hiểu. Có lẽ, "đàn ông là thế", nhưng giờ đây, "thế" ấy đang được viết lại, trên từng trang giấy, trong từng cử chỉ. Và bốn họ, đang cùng nhau lật mở những trang giấy đó, bỡ ngỡ nhưng đầy kiên định.