Ánh đèn thành phố lúc nửa đêm cứa vào căn gác xép chật chội, nơi Takuya hì hục gõ phím bên chiếc laptop cũ kỹ. "Mamoru này, thằng cá này mắc câu rồi!" - Hắn khề khà cười, ngón tay lướt trên bàn phím dán đầy sticker Hello Kitty. Trò lừa đảo qua mạng đã nuôi sống hai thằng hơn ba năm trời, nhưng mỗi lần nghe tiếng ting thông báo chuyển khoản, tim chúng tôi vẫn đập thình thịch như kẻ trộm vừa thoát khỏi hiện trường
Ông thầy bảo chúng tôi: "Danh Tính Của Kẻ Ngốc chính là lớp mặt nạ hoàn hảo nhất". Ai ngờ thằng Mamoru mặt lì như tấm bảng đen lại diễn gái hay thế - tóc dài giả, giọng the thé qua mic, đủ trò tán tỉnh khiến mấy gã đàn ông cô đơn sẵn sàng rót tiền qua mạng. Nhưng đêm qua, khi thằng khốn Shintaro lần ra tận nhà, dao nó áp vào cổ Mamoru mà gầm: "Mày tưởng bố dễ bị con hàng mã như mày lừa à?"
Bụi bẩn từ bức tường mốc lở ra khi tôi đập lưng vào tường, tay siết chặt điện thoại. Ông thầy - kẻ đã dạy chúng tôi mánh khóe - giọng khàn đặc như giẻ rách: "Muốn sống thì cắn răng mà làm nốt vụ cuối". Tiếng thở dài của Mamoru rít lên trong bóng tối: "Thôi được rồi... vụ này xong thì tao về quê trồng rau".
Nhưng chúng tôi đâu biết vụ "cá lớn" ông thầy giới thiệu lại là giám đốc ngân hàng dính díu đến yakuza. Khi màn hình máy tính hiện lên dòng chữ "Chuyển khoản thành công: 50,000,000 yên", tiếng xe đen ùn ùn chặn kín ngõ hẻm. Lúc ấy tôi mới hiểu, Danh Tính Của Kẻ Ngốc mà chúng tôi đeo mặt nạ bao lâu nay, hóa ra chính là tấm khiên che cho những âm mưu đen tối hơn gấp ngàn lần...