Trong cái lạnh cắt da của mùa đông năm 1942, khi tiếng gầm rú của chiến tranh nhấn chìm Na Uy, Esther – cô gái Do Thái mới 17 tuổi từ Trondheim – cứ ngỡ trái tim mình đã ngừng đập cùng gia đình trong đêm ấy. Ký ức về tiếng giày đinh quần thảo trên phố, mùi khét lẹt của lửa cháy nhà hội đường, và hơi thở gấp gáp của mẹ cô khi dúi vào tay con gái chiếc vòng cổ hình ngôi sao David vẫn còn nóng hổi. Chạy trốn vào bóng tối, cô bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ êm đềm bên bến cảng xứ sương mù, nơi từng ngày cha cô dạy câu Salmos bằng tiếng Hebrew qua làn gió biển mặn mòi.
Trong hành trình mò mẫm về phía núi rừng hoang vu đầy tuyết phủ, bàn chân rớm máu của Esther dừng lại trước một trang trại chênh vênh giữa dãyfjell khi mặt trời lặn. Căn nhà gỗ xơ xác với mùi rơm ẩm mốc, nơi mỗi tiếng bước chân vang lên đều khiến cô giật mình như súng nổ. Bà chủ nhà – một quả phụ khắc nghiệt với đôi mắt xám như băng giá – hỏi gắt lên: "Tên gì? Xuất thân đâu?" Esther nuốt chửng tiếng Do Thái đang nghẹn nơi cuống họng, ngón tay run rẩy giấu sâu vết chai trên lòng bàn tay – dấu tích từ những năm dệt vải trong cửa hiệu của gia đình. "Jorunn. Con là con gái thợ đóng tàu ở Bergen" – cái tên giả bật ra như lưỡi dao lam cạo vụn danh tính thật của cô thành tro tàn.
Suốt những tháng dài sống trong vỏ bọc, Esther phải gồng mình thành người khác từ nhịp thở. Đôi tai cô trở nên thính như thú hoang, phân biệt tiếngxe quân sự Đức từ xa vang qua thung lũng. Bàn tay cố tình để móng tay dơ bẩn khi đi lấy củi, dấu đi vẻ thanh tao của một tiểu thư thành thị. Mỗi sáng trước khi gõ chuông bò, cô thầm đọc Kaddish trong tim – lời cầu nguyện cho linh hồn những người đã khuất mà đôi môi không dám nhúc nhích.
Khi toán tuần tra Đức Quốc Xã bất ngờ ập tới kiểm tra giấy tờ, Esther đứng như tượng gỗ sau lưng bà chủ nhà, những hạt mồ hôi chảy dọc xương sống tưởng như đông thành băng. Người lính trẻ chĩa đèn pin vào khuôn mặt cô, đôi mắt xanh lạnh lùng lướt qua chiếc khăn trùm đầu đã sờn rách. "Sao mắt nó sâu thế? Cứ như..." – lời độc thoại bỏ lửng của hắn khiến tim Esther đập loạn nhịp. May thay, bà chủ nhà thô bạo xô cô vào góc: "Thưa ngài, đứa này ngốc chết thôi!" – lời chửi mắng đầy ác ý lại thành chiếc phao cứu sinh.
Trong đêm tĩnh lặng cuối đông, Esther thường lẻn ra chuồng ngựa, mở chiếc hộp thiếc giấu dưới lớp rơm. Ánh trăng lọc qua vách gỗ rọi lên chiếc vòng ngôi sao và tấm ảnh gia đình mờ nhoè – những mảnh vỡ duy nhất còn sót lại của danh tính thật. Cô khẽ chạm vào gương mặt đã khuất của mẹ trong ảnh, nước mắt rơi xuống hòa cùng vết sẹo mới trên mu bàn tay – lời nhắc nhở về giá của sự sống. Tiếng chuông nhà thờ vọng từ thung lũng xa xăm khiến cô giật mình thảng thốt, vội giấu kỷ vật và trở về vai diễn Jorunn - cô gái nông dân ít học, như thể linh hồn Esther đang tự khoác lên mình một tấm vải liệm khi vẫn còn thở.
Hương thông già bỗng nồng nặc trong gió xuân khi tin đồn về trại tập trung lan tới trang trại. Esther cúi thấp người hơn khi cắt lúa mạch, biết rằng sự tồn tại của cô giờ đây mong manh hơn cả sợi chỉ may túi đựng hạt giống trước mùa gặt...