Trong bức tranh đầy máu và nước mắt của những năm Thế chiến II, khi châu Âu chìm trong bóng tối của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và sự tàn bạo, có những mảnh đời nhỏ bé lại tỏa sáng giữa cái chết. Câu chuyện về một quan chức Thụy Điển - một người trung bình trong bộ máy hành chính một nước trung lập - chính là một trong những điểm sáng ít được biết đến ấy, một "Đầu Mối Thụy Điển" sống động trong cơn bão lịch sử. Hồi đó, người Do Thái từ khắp nơi trên lãnh thổ Đức và các vùng lân cận bị chiếm đóng đổ về Stockholm, tìm kiếm một mái nhà tạm bợ. Họ bị bắt buộc mang theo bài "J" trên hộ chiếu, và những cánh cửa của hầu hết các quốc gia đều đóng sầm lại. Thụy Điển, với tư cách một quốc gia mang tiếng là trung lập, trở thành điểm đến cuối cùng trong hành trình tuyệt vọng của nhiều người. Nhưng ở đây, họ không tìm thấy việc làm, không tìm thấy tị nạn chính thức. Họ chỉ tìm thấy sự bất an và nguy cơ bị trục xuất trở lại cửa tử. Ẩn sau bức màn ngoại giao và luật phEntries khó khăn, một số quan chức Thụy Điển, trong đó có nhân vật trong câu chuyện này, đã trở thành "đầu mối" - những sợi dây vô hình kết nối giữa sự sống và cái chết. Họ không phải là anh hùng mặc giáp trắng, mà là những công chức bình thường, làm việc trong các bộ phận về thị thực, hành chính biên giới, hay nội vụ. Trong phòng làm việc của họ, mỗi tờ đơn xin cư trú, mỗi tờ hộ chiếu, mỗi con dấu đóng lên là một phán quyết. Và họ, trong khả năng cho phép, lựa chọn bên nào. Họ tìm đủ mọi cách để "lách luật". Có thể là phê duyệt những giấy tờ có ghi sai tên, sai tuổi, hoặc sai quê quán, biến một người Đức-Jewish trở thành một người Thụy Điển giả mạo hoặc một công dân của một quốc gia thứ ba. Có thể là kéo dài thời gian xử lý đơn, tạo ra một vòng xoay các thủ tục vô tận để nhử thời gian, trong khi quân Đức và chính quyền tay sai ngày càng gấp gáp. Họ cũng thiết lập những "đầu mối" ngầm với các mạng lưới cứu trợ tư nhân của người Do Thái, những tổ chức như Hội Quốc gia Do Thái Thụy Điển, để được cung cấp thông tin về ai là người thực sự cần giúp đỡ, ai có thể được chấp nhận. Hành động này không chỉ là một quyết định hành chính. Đó là một sự mạo hiểm tính mạng cá nhân. Nếu bị phát hiện, họ sẽ bị xử tử vì tội "gây hấn" hay "giúp địch". Gia đình họ cũng có thể bị liên lụy. Thế nên, họ làm trong thầm lặng, trong đêm tối, với sự lo sợ luôn hiện hữu. Mỗi con dấu họ đóng lên chính là một lời nói " có thể" thay cho "không thể", là một cánh tay vẫy gọi từ bờ bên kia của vực thẳm. Vậy nên, câu chuyện này không phải về một vị anh hùng có tên tuổi. Nó là về những "đầu mối" vô danh - những người đã dùng quyền hạn nhỏ bé của mình để gài vào hệ thống những lỗ hổng cứu rỗi. Họ đã trở thành mắt xích quan trọng trong một chuỗi cứu hộ phi thường, biến một nước trung lập - vốn có nhiều lúc tỏ ra thờ ơ - thành một bến đỗ an toàn cho hàng nghìn mạng người. Họ không tuyên bố chiến tranh với chế độ độc tài, mà đã dùng chính công việc hàng ngày của mình, những tờ giấy và con dấu, để tham gia vào cuộc kháng cự nhỏ bé nhưng không kém phần quyết định nhất chống lại sự tàn bạo. Ẩn sau danh nghĩa một quan chức Thụy Điển là một trái tim nhân ái đã lựa chọn sự dũng cảm khiêm nhường giữa những ngày đen tối nhất.