Chuyện kể về một thời xa xưa, khi những ngày cuối cùng của thế giới cũ hiện ra dưới dạng những đám mây đen cuộn xoáy, một cặp bạn tài hoa mang hai cái tên âm nhạc - Vini và Tito - đang lạc giữa một thành phố động vật đang rối loạn. Vini, tên thơ với cái lưỡi như lưỡi liềm tát nước trên trang giấy, nhưng đôi chân lại bất an trước những ánh mắt chăm chú. Tito, gã nghệ sĩ guitar với những ngón tay thần kỳ biến tấu hồn rock và bossa nova, nhưng ánh mắt anh luôn tìm kiếm một khán đài xa lạ. Họ là những kẻ ngoại cực trong một cuộc di cư thiêng liêng, một bản giao hưởng trời định chỉ dành riêng cho đôi một con đực và một con cái của mỗi loài. Thế nhưng, định mệnh - hay chiếc valise cũ kỹ của con gián tinh nghịch mang tên Gus - lại có những kế hoạch khác. Trong những đợt mưa đầu tiên rơi xuống như những mũi tên thời gian, ba kẻ lạc loài ấy quyết định viết lại kịch bản của đấng sáng tạo. Họ trèo lên con tàu gỗ khổng lồ không qua cánh cửa chính, mà bằng một đường ống cống rò rỉ hơi thở của thành phố, một hành trình nguy hiểm qua những khoang chứa bäh, những giếng hút và sàn gỗ kêu cót két. Họ không phải là những vị khách được mời; họ là những nhà thơ trốn chạy, những nhạc sĩ ngoài vòng phép. Và rồi, cánh cổng tàu vừa khép lại, cơn bão bắt đầu nổi lên, bão của sự cô lập và nỗi sợ. Ngay lập tức, sự chênh lệch sinh học hiện lên gọn gàng như đường ranh giới trên sàn. Đàn cọp và đàn voi hùa theo nhau tìm chỗ nằm, nhưng bên kia, lũ thỏ và lũ nai co ro trong góc. Tiếng gầm đôi lúc vang lên, tiếng rên rỉ đôi khi cắt không khí. Cuộc đối đầu ăn thịt và ăn cỏ, vốn đã được lập trình sẵn trong bản ngã, bắt đầu sôi sục trong không khí ngột ngạt. Nhưng rồi, một đêm, khi ánh trăng vàng vọt qua ô cửa hở, Vini run rẩy cất lên một đoạn thơ tản mạn, một bài ca từ nhà thơ Vinicius de Moraes về những đám mây và những bông hoa bạc cúc. Giọng anh không còn run sợ; nó trở thành một tiếng thì thầm từ cõi lòng. Tito, với cây guitar như một khẩu súng ngắn, lặng lẽ đệm theo. Âm thanh ấy - nhẹ nhàng, da diết, đầy hoài niệm - như một viên thuốc an thần nhỏ bé, thổi tan căng thẳng trong góc chuồng heo, khiến con sư tử già nhắm mắt lại. Họ không biết đâu là kết thúc. Họ chỉ biết rằng, mỗi lần thổn thức, mỗi khi Tito gieo hạt giống âm thanh lên không trung, những bản nhạc kinh điển về tình yêu, về biển, về những người sao nhãng hiện lên. "Garota de Ipanema" ru hồn con voi con. "Aquarela do Brasil" khiến lũ sóc nhảy múa. Những giai điệu ấy vượt qua rào cản ngôn ngữ, vượt qua bản năng. Nó trở thành một ngôn ngữ mới, một hiệp ước không lời giữa hổ và cừu, giữa rắn và chim. Chúng cùng hát đệm, cùng gõ móng vuốt hay móng guốc theo điệu trống. 40 ngày 40 đêm trôi qua như một dãy trường ca hỗn loạn nhưng kỳ diệu. Căng thẳng không biến mất hoàn toàn, nhưng nó được lấp đầy bằng âm thanh. Khi sông nước dâng cao, khi những con sóng lớn đập vào thuyền, chính âm nhạc trở thành cột buồm. Vini và Tito, hai kẻ trốn chạy, lặng lẽ trở thành những người dệt nên tấm áo choàng hòa bình cho cả một vũ trụ thu nhỏ. Họ chứng minh rằng, trong Đấu Trường Muôn Thú này, không phải móng vuốt hay nanh sọc mới là vũ khí tối thượng. Mà là một bản tình ca, một nốt nhạc đủ dài để những trái tim mạnh mẽ và nhỏ bé cùng đập chung một nhịp. Liệu hai kẻ may mắn ấy có thể giữ cho chiếc tàu không chìm trong bão tố của định mệnh? Câu trả lời không nằm ở số ngày còn lại, mà ở tiếng đàn guitar vẫn còn vang vọng, ở những vần thơ chưa kịp viết xong, và ở chính Đấu Trường Muôn Thú nhỏ bé này - nơi mỗi sinh vật, từ lớn đến bé, đều học được cách cùng hít thở, cùng hát, để sống sót.