Trong khung cảnh rực rỡ của thập niên 1980 đầy hoài niệm, bộ phim chạm khắc hành trình từ cô bé nhút nhát tới ngôi sao lấp lánh, đan xen những giai điệu đi cùng năm tháng của Matsuda Seiko, Watanabe Misato và nhiều tượng đài khác. Từng nốt nhạc không chỉ là bối cảnh, mà là mạch máu nuôi dưỡng ước mơ cô gái trẻ – đầy háo hức nhưng cũng ngập trắng nỗi hoang mang. Cô vật lộn với định kiến, những cám dỗ từ hào quang, và cả khoảng trống ngày càng rộng giữa ánh đèn sân khấu với con người thật sâu bên trong. Mỗi bước lên cao là một bước rời xa bản thân, cho tới ngày cô nhận ra: thành công không phải chiếc mặt nạ để đánh đổi linh hồn. Khi giai điệu cuối cùng của "Đây Chính Là Tôi" vang lên, không phải bằng giọng hát, mà bằng lời thầm thì từ trái tim rách nát, cô gái ấy gục ngã… rồi đứng dậy. Để hiểu rằng, ngôi sao sáng nhất không phải thứ lấp lánh trên poster, mà là ánh sáng khi cô dám là chính mình, không xin lỗi, không giả tạo. Và ở khoảnh khắc ấy, mọi tiếng vỗ tay đều lắng xuống, chỉ còn tiếng thì thầm: "Đây. Chính. Là. Tôi". Phim không kể một câu chuyện – phim vẽ nên bản sonnet về tuổi trẻ, nơi mất mát và tìm thấy hòa làm một, nơi mỗi nụ cười trên sân khấu đều ẩn giấu một vết nứt đang hóa ngọc.