Đêm Giáng Sinh năm Billy lên tám, căn nhà gỗ nhỏ nép giữa rừng thông chìm trong mùi hương quế và khói lò sưởi ấm áp. Nhưng hạnh phúc đổ vỡ khi ba tiếng gõ cửa vang lên lúc nửa đêm. Kẻ đột nhập – một gã mặt sẹo vằn dọc sống mũi – cướp đi sinh mạng cha mẹ Billy bằng nhát dao găm bạc lạnh, để lại hai thi thể trên nền gạch đỏ loang máu. Billy, kẹt trong chiếc tủ quần áo cũ mục, chứng kiến toàn bộ qua khe hở. "Đêm Giáng Sinh đẫm máu" ấy biến tuổi thơ hắn thành vực thẳm tăm tối.
---
Hành trình máu và hung thần Noel:
Mỗi năm, khi thành phố ngập trong ánh đèn lấp lánh và tiếng cười trẻ thơ, Billy khoác lên bộ đồ ông già Noel giả tạo – lớp vải đỏ thẫm hơn cả màu của những vũng máu đã khô. Hắn chọn mục tiêu kỹ lưỡng: Những kẻ bạo hành gia đình, tội phạm trốn tránh pháp luật, hoặc đơn giản là ai đó mang ánh mắt sắc lẹm như gã sát nhân năm xưa. Các nạn nhân của Billy chết theo cách cha mẹ hắn từng chết: vết đâm xuyên tim, thi thể bọc trong bao tải giống quà Giáng sinh, bên cạnh là lá thư viết nguệch ngoạc “Quà từ ông già Noel đen”. Thành phố bắt đầu đồn đoán về "Đêm Giáng Sinh đẫm máu" như lời nguyền định kỳ, nhưng không ai chắp nối được manh mối.
---
Vết nứt trong gương:
Năm thứ mười hai sau bi kịch, "Đêm Giáng Sinh đẫm máu" định sẵn lặp lại. Billy phục kích một tên buôn ma túy trong con hẻm chật hẹp. Nhưng trước khi lưỡi dao kịp chạm cổ họng hắn, một giọng nữ vang lên: “Anh tưởng giết người sẽ xóa được ký ức à?” Từ trong bóng tối, Elena bước ra – cô gái trẻ mà Billy dày vò suốt hai tháng qua vì cô dám mạo hiểm theo dõi hắn. Không sợ hãi, cô chìa chiếc hộp quà gói màu đen: “Món quà Giáng sinh của anh đây – chính là nỗi đau năm nào!” Bên trong là con búp bê vải cũ, áo đẫm máu khô – thứ duy nhất còn sót lại từ căn nhà năm xưa. Elena biết tất cả vì cô chính là đứa trẻ hàng xóm từng chứng kiến vụ thảm sát qua khe cửa sổ.
---
Mặt nạ và bản ngã:
Elena sống trọn hai mươi năm trong viện mồ côi, nhưng cô chọn cách mở trung tâm cứu trợ trẻ em bị bạo hành. “Chúng ta không thể thay đổi quá khứ,” cô nói, giọng đầy nước mắt nhưng ánh mắt kiên định, “nhưng có thể ngăn một ‘Đêm Giáng Sinh đẫm máu’ khác xảy ra!” Billy nhận ra mình không đơn độc trong nỗi đau, nhưng hắn đã nuốt chửng nó để trở thành quỷ dữ, còn cô gái này lại dùng nó để cứu rỗi. Trong khoảnh khắc dao động, tiếng còi cảnh sát ré lên từ cuối phố. Billy đẩy Elena vào góc tường, giọng khàn đặc: “Đi đi, hoặc tao sẽ biến cả em thành một phần của ‘lễ Giáng sinh’!” Nhưng lần đầu tiên sau mười hai năm, lưỡi dao trong tay hắn… run rẩy.