Pattaya chiều tà. Những tia nắng cuối ngày vương trên bờ cát trắng, hơi muối mằn mặn quyện trong gió. Jae Hee dắt tay Tae Kyung - thằng em kém cô bảy tuổi - dạo bước ven bờ biển. Hằng ngày, hai chị em vẫn thường như thế. Đời sống bình yên tựa lớp sóng lăn tăn vỗ về bờ cát, cho đến một ngày Min Ki xuất hiện.
Người đàn ông ấy mang theo vẻ u ám cùng câu chuyện về cái chết của anh trai Min Hoon. Những ngón tay Min Ki siết chặt thành nắm đấm khi đối mặt với Jae Hee, ánh mắt hận thù như muốn thiêu rụi căn nhà nhỏ ven biển nơi cô gái đang che chở cho đứa em. "Cô chính là nguyên nhân!", giọng anh nghẹn đắng. Jae Hee chỉ im lặng đỡ Tae Kyung - vốn có thân thể yếu ớt - vào phòng, cử chỉ nhẹ nhàng như cách cô vẫn làm suốt bao năm chăm em bệnh tật.
Những ngày Min Ki ở lại, hận ý trong lòng dần rạn vỡ. Anh thấy Jae Hee thức trắng đêm lau mồ hôi cho Tae Kyung lên cơn sốt. Thấy cô nhịn ăn sáng để dành tiền mua thuốc men. Thấy ánh mắt lo lắng mỗi khi đứa em ho từng tràng khan. Một buổi chiều mưa giông, chứng kiến Jae Hee ôm Tae Kyung khóc thút thít vì bác sĩ chẩn đoán bệnh tình em xấu đi, trái tim Min Ki chợt thắt lại. Lòng hận thù tan thành mưa bay.
Đêm nhiệt đới ập xuống. Hơi nước từ biển dâng lên ngột ngạt, tiếng dế râm ran xuyên qua lớp màn đêm. Trên hiên nhà, Min Ki đưa cho Jae Hee ly nước chanh mát lạnh. Bàn tay họ lỡ chạm nhau. Khóe mắt cô gái còn đỏ hoe vì khóc, ánh đèn vàng hắt bóng hai người chập chờn trên vách gỗ. Gió thổi vạt áo Jae Hee phấp phới, mùi hoa lài trong vườn thoảng qua. Khoảnh khắc ấy, Min Ki nhận ra trái tim mình đập loạn nhịp vì một nguyên nhân khác. Anh đưa tay lau vội giọt nước mắt còn sót trên má nàng - cử chỉ vụng về đến ngượng ngùng. Bất chợt tiếng chuông chùa xa xa ngân vang, rồi tất cả chìm trong thinh lặng, chỉ còn tiếng sóng rì rào và hai bóng hình đứng gần nhau hơn trong màn đêm nồng nàn hơi thở...