Đầu thời Dân Quốc, trên đỉnh núi Tây Bản, Thiên Phong môn — một môn phái vật dụng trường thế — nổi tiếng nhờ bảo vật Đèn Dẫn Hồn 2. Chiếc đèn không chỉ là pháp khí, mà còn ẩn chứa bí thuật trường sinh, có thể dẫn dắt linh hồn, khai thông ước luận quỷ thần. Thông tin này lập tức làm xao động các đệ tử, khiến thiên hạ tranh giành quyền sở hữu, coi đó là chìa khóa vượt qua sinh tử. Trong loạn tranh, cuộc tỉ thí nội môn diễn ra ác liệt. Hoa Can Sinh, đệ tử xuất sắc với tâm địa kiêu ngạo, thua cuộc trước sư muội Đào Vân – người khéo léo, am hiểu tâm tính. Cơn giận dữ trào dâng, Hoa Can Sinh phản bội, rời núi trong đêm tối mưa gió, thề sẽ một ngày quay trở lại, dùng mọi cách chiếm lấy Đèn Dẫn Hồn 2. Từ đó, danh tiếng của y chìm nghỉm, nhưng hận thủ trong lòng chưa bao giờ phai. Hai mươi năm trôi qua. Đào Vân, giờ đã là chưởng môn, sống một mình nơi dãy núi hoang vu. Một hôm, trong đám cháy lớn ở thung lũng Lãng Yên, nàng cứu được một cô gái trẻ mang tên Nguyệt Lạc Tịch – đứa trẻ mồ côi với thân mình bạc yếu, toát ra khí âm hàn lạnh lẽo. Đào Vân nhận ra ngay: Nguyệt Lạc Tịch sinh ra trong giờ toàn âm (canh thìn, âm khí quá nặng), là mệnh kiếp có tâm szk Đèn Dẫn Hồn 2 ghi chép, vừa là chủ nhân tiềm năng, vừa là trì chú cho bảo vật. Cô bé cứu không chỉ vì lòng trắc ẩn, mà còn là vận mệnh đã an bài. Nguyệt Lạc Tịch lớn lên dưới sự hướng dẫn của Đào Vân, nhưng bản chất cô vẫn cô độc, lạnh lùng. Vô tình, nàng gặp Liên Thành Bích – công tử nhà giàu có, tính tình hiền hậu. Anh say mê vẻ đẹp và sự bí ẩn của nàng, mời về sống tại khu biệt thự Liên Gia ở Trường Giang. Cuộc sống bình dị đó khiến Lạc Tịch dần mở lòng, nhưng trong mơ, lúc tỉnh thức, cô luôn cảm nhận được một thứ gì đó kêu gọi sâu trong đáy linh hồn. Lúc ấy, Hoa Can Sinh — giờ đã trở thành một chúa quỷ giang hồ, nắm giữ nhiều pháp môn tà đạo — bỗng phát hiện dấu vết Đèn Dẫn Hồn 2 đã thức tỉnh, khí tức tỏa ra từ phía Liên Gia. Con đường trả thù hai mươi năm qua cuối cùng cũng rõ đàng. Y lặng lẽ theo dấu, tìm đến nơi Nguyệt Lạc Tịch đang sống. Trong một đêm trăng u ám, Nguyệt Lạc Tịch bỗng thần trí mê loạn, cảm giác như hồn mình bị một sức mạnh xa lạ dẫn dắt. Chiếc Đèn Dẫn Hồn 2 cất tiếng thanh âm trầm muộn, tự dưng lóe lên ngọn lửu xanh lục. Nàng hiểu ra: đèn đã chủ động kết nối với mệnh âm của nàng, và cũng chính nó đánh thức sức mạnh chưa từng có — thần thức dẫn hồn, khả năng điều khiển linh lực và cảm ứng quỷ thần. Đó là loại sức mạnh có thể hủy diệt cũng có thể tạo dựng. Hoa Can Sinh xuất hiện trước biệt thự Liên Gia, tay cầm một pháp khí tà loạn, mục đích duy nhất là cướp đèn, dùng năng lượng trường sinh để luyện địch, báo thù và thống lĩnh giới ẩn. Trong khoảnh khắc giao thủ, Nguyệt Lạc Tịch — chưa từng luyện tập nhưng vì mệnh toàn âm và tình cảm với Liên Thành Bích trở thành bức tường — điều khiển Đèn Dẫn Hồn 2, ngọn lửa xanh đột ngột bùng lên cuồn cuộn, tạo ra một không gian quỷ dị, khiến Hoa Can Sinh phải lùi bước. Hai người di chuyển đến tàn tích Thiên Phong môn năm xưa — nơi từng diễn ra cuộc tỉ thí, nơi Đào Vân và Hoa Can Sinh từng đối mặt. Đây là lãnh địa của y, nơi y đã ẩn náu hai mươi năm, và nó cũng là nơi kết nối sâu sắc với Đèn Dẫn Hồn 2. Tại đây, mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều như khơi gợi ký ức, oan khiên và bí mật sâu kín của môn phái. Hoa Can Sinh gầm lên, phóng toàn lực tà pháp, còn Nguyệt Lạc Tịch đứng đó, tay cầm chiếc đèn, ánh mắt lạnh lùng nhưng tim đập mạnh vì liên tưởng đến người thầy, người yêu và chính cái chết đang đe dọa. Đèn Dẫn Hồn 2 bừng sáng, không còn chỉ là pháp khí, mà như một trái tim đang đập chung với Lạc Tịch. Nó vừa là vũ khí, vừa là lá chắn, vừa là lời thề bảo vệ những gì yêu quý. Cuộc đối đầu tại tàn tích không chỉ là trận chiến phép thuật, mà còn là sự giằng xé giữa quá khứ và hiện tại, giữa tham vọng và số phận. Hoa Can Sinh có thể đánh mất tất cả để chiếm đèn, nhưng Nguyệt Lạc Tịch — với mệnh toàn âm và bảo vật đã thức tỉnh — đã sẵn sàng đối mặt, bảo vệ những người còn lại từ dư âm của Thiên Phong môn. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng ngọn đèn đã hướng về một người mới.