Tình cờ hay nghiệp chướng mà Tú - trưởng đội hợp xướng Chu Văn An - lại đứng đây, run bần bật trước gương mặt đầy sẹo của anh chàng Yasu suốt ngày "nịnh" ông trùm bằng máy trợ thính xịn. Thua cuộc thi karaoke thường niên? Đám em dưới trướng sẽ lột da Yasu sống chứ chẳng đùa. "Đi Hát Karaoke Đi! Thằng ranh con, mày tưởng tao thích dạy mày chắc?" - Tú hét lên khi Yasu hát gào Thương em mà tông nhảy như đèn cầu. Lũ chim sẻ trên mái ngói hốt hoảng bay đi. Tay giang hồ nhếch mép xì khói thuốc: "Nội ba ngày, tao phải hét câu đó khiến bố già thích. Tao điếc tông chứ không điếc cảm xúc, con ạ!". Hóa ra, bài toán nằm ở đôi giày bệt. Tú đặt Yasu đứng chân trần trên tấm gỗ bạch đàn, lắc lư theo độ rung truyền từ dây thanh quản xuống lòng bàn chân. "Nốt Sol này, nó rung ở ngón cái!" - Tú hét vào tai máy trợ thính, vung tay như phù thủy, "Phải thấy sàn nhà lắc như đi tàu lượn, không thì Đi Hát Karaoke Đi! tiếp đi mà khóc với bố già!". Đêm chung kết, vịt hóa thiên nga không chưa đủ kịch tính. Micro vỡ nảy tóe lửa, Yasu bỗng ôm bụng nhảy Shaku-dance của băng đảng Kyushu. Nhưng nhịp chân đã thấm vào cơ bắp, giọng anh tuôn ra như nước vỡ bờ, lũ đàn em Yakuza vỗ bàn đập ghế gào "Encore!". Tú lặng người khi thấy ông trùm rưng rưng lệ: "Thằng Yasu điếc mà hát còn não tình hơn thằng đạo diễn Bolero!" Hôm sau, tiệm karaoke vắng hoe. Trên bục chỉ còn chiếc máy trợ thính hát dở bản Hà Nội mùa vắng những cơn mưa... tự động.