Ánh mắt thất thần, đôi tay nhuốm máu khô từ vô số mạng người - Gabimaru Vô Hồn sống như cái xác không hồn giữa ngục tù. Hắn là nỗi ám ảnh của cả giới ninja, kẻ mà lưỡi đao nào cũng muốn hạ gục nhưng chưa ai đủ tầm. Ngay cả cái chết cũng bất lực trước thân thể bất tử của hắn sau bao lần xử trảm thất bại. Thế rồi một đêm mưa gào thét, tiếng xích sắt lanh lảnh vang lên. Nữ đao phủ Yamada Asaemon Sagiri xuất hiện như luồng gió lạnh - không phải để kết liễu, mà để thắp lên thứ ánh sáng mỏng manh nơi đáy vực tâm hồn hắn.
"Muốn gặp lại vợ à?" Giọng nàng lạnh băng hơn cả nhát kiếm đang kề cổ Gabimaru. Đề nghị mang mùi máu tanh: Mạc Phủ cần những tên tội đồ tinh nhuệ nhất thám hiểm Địa Ngục Cực Lạc (Phần 2) - hòn đảo chết chóc nơi Thần thuốc trường sinh ngủ yên. "Sống sót trở về, ngươi tự do." Câu nói ấy khiến trái tim chai sạn của kẻ sát thủ run rẩy lần đầu sau bao năm. Hóa ra ngay cả quỷ dữ cũng có khát khao níu giữ: mảnh ký ức ấm áp về người vợ đang chờ nơi làng hoang vu.
Nhưng đừng ngây thơ! Cái giá cho sự sống nằm ở chuyến hải trình vào tử địa. Địa Ngục Cực Lạc (Phần 2) không đơn thuần là hòn đảo - nó là dạ xoa đói khát nuốt chửng phàm nhân. Bọn tù nhân tham gia đều là quái vật hai chân: kẻ ăn thịt đồng loại, kẻ chuyên tra tấn rùng rợn, tên thì khát máu đến điên cuồng. Gabimaru ngửi thấy mùi lừa bịp trong thoả thuận. Mạc Phủ đâu dễ dàng ban ân huệ? Thứ thuốc bất tử kia hẳn phải là thứ vũ khí kinh hồn mà chính quyền muốn chiếm đoạt.
Mỗi bước chân lên đảo là một lần giẫm lên xác chết. Những sinh vật dị dạng trồi lên từ bóng tối, rừng rậm phun độc khí, bọn tội đồ sẵn sàng đâm sau lưng đồng đội để giành lấy cơ hội sống sót. Gabimaru nghiến răng xiết chặt chuỷ thủ - không phải để giết người, mà để giữ mạng mình về với vợ. Trận chiến không khoan nhượng giữa những kẻ tuyệt vọng vừa mở màn, và Địa Ngục Cực Lạc (Phần 2) đang nhe nanh chờ đợi máu tươi đổ xuống... Liệu tia hy vọng mong manh của Gabimaru có thành tro bụi?