Không khí trong căn nhà gỗ cũ kỹ nặng trĩu bởi sự im lặng đáng sợ, thứ im lặng chỉ bị xé toạc bởi những tiếng rên rỉ khe khẽ từ phía căn phòng bị khóa chặt từ bên trong. Cặp đôi trẻ, Anna và Mark, đã bỏ lại sau lưng những ồn ào của thành phố để tìm về với thiên nhiên, với hy vọng hàn gắn những vết nứt trong mối quan hệ của họ. Họ không hề biết, mảnh đất này đã bị nguyền rủa từ lâu, và căn nhà họ đang ở không chỉ là nơi trú ngụ, mà là một cánh cổng, một Địa ngục hiểm ác đang ngủ yên, chờ đợi những kẻ cả tin để thức tỉnh.
Những dấu hiệu đầu tiên rất mờ nhạt. Mùi hôi thối của đất ẩm mốc và thứ mùi kim loại gỉ sét cứ lảng vảng trong không khí, dù Anna đã lau dọn sàn nhà đến mòn tay. Mark thì thấy những bóng đen lướt qua góc nhìn ngoài ô cửa sổ, chỉ để khi anh quay lại, chẳng có gì ngoài bóng tối đặc quánh của khu rừng thông. Rồi những giấc mơ bắt đầu. Anna mơ thấy mình lạc vào một mê cung dưới lòng đất, nơi những bức tường được làm từ thịt người khô héo, và từ sâu thẳm, một giọng nói khàn đặc thì thầm: "Nhà này không phải của các ngươi... nó là của chúng ta". Cô tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh, hình xăm cổ quái mà cô từng thấy trên bìa một cuốn sách cổ ở góc nhà bỗng hiện lên rõ mồn một trên da thịt mình, như một vết bớt mới.
Mark, với bản tính hoài nghi, cố gắng tìm kiếm lời giải thích hợp lý. Anh lần ra những tài liệu cũ về khu vực, về một gia đình đã từng sống ở đây từ thế kỷ trước, tất cả đều chết trong một vụ thảm sát kinh hoàng mà nguyên nhân không bao giờ được làm rõ. Những bức ảnh cũ cho thấy nụ cười gượng gạo của họ, đôi mắt trống rỗng. Và rồi anh phát hiện ra một chi tiết kinh hoàng: tất cả nạn nhân, trước khi chết, đều có một vết cắt nhỏ, chính xác ở sau gáy, nơi mà theo một số truyền thuyết, là "cánh cửa của linh hồn".
Sự hoảng loạn dần thay thế cho sự tò mò. Căn nhà dường như sống dậy. Cánh cửa phòng ngủ tự động đóng sầm vào ban đêm. Tiếng bước chân nặng nề di chuyển trên lầu khi họ đang ở tầng dưới. Và tiếng thì thầm đó, lần này không còn trong giấc mơ nữa, mà văng vẳng ngay bên tai, bằng chính giọng nói của Anna hay Mark, nhưng lại phát ra từ một nơi sâu thẳm và lạnh lẽo: "Hãy mở cửa... hãy để chúng tôi vào".
Đỉnh điểm là khi Anna, trong một cơn mộng du, cầm chiếc chìa khóa sắt cũ kỹ - thứ Mark tìm thấy dưới gầm giường - và tiến về phía cánh cửa gỗ dày đằng sau nhà bếp, nơi họ chưa bao giờ dám mở. Cô quay sang nhìn Mark, đôi mắt cô đục ngầu, không còn là Anna nữa. "Chúng nó ở bên kia", cô nói bằng một giọng nói lạ, khàn đặc. "Chúng nó muốn về nhà. Địa ngục hiểm ác chỉ là điểm đến đầu tiên. Chúng ta sẽ là những kẻ dẫn đường".
Mark đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã. Liệu anh có nên giằng lấy chiếc chìa khóa, phá bỏ ổ khóa để cứu lấy người con gái anh yêu, nhưng cũng có thể vô tình mở toang cánh cửa cho thế lực bóng tối tràn vào thế giới này? Hay anh sẽ phải chấp nhận đánh mất Anna mãi mãi, để giữ lấy sự an toàn cho chính mình và có lẽ, cho cả nhân loại? Bí ẩn của vùng đất bị nguyền rủa không còn là những câu chuyện rùng rợn trong sách vở nữa. Nó đang thở, đang rình rập, và sắp sửa bước ra từ bóng tối, với Địa ngục hiểm ác là nơi mà không ai có thể ngờ tới, và không ai có thể trở về từ đó.