Niềm hy vọng rực rỡ ban đầu, thứ ánh sáng duy nhất bừng lên trong đêm dài căn bệnh, đã phai nhạt khi cô bước vào phòng điều trị tưởng như chốn thiên đường ấy. Cô khao khát một phương pháp chữa trị kỳ diệu, một phép màu khoa học có thể quét sạch căn quái ác đang len lỏi trong từng tế bào của mình. Nhưng không khí trong buồng thủ thuật lạnh lẽo đến bất thường, không phải vì điều hòa, mà vì một cái gì đó... dành cho người chết. Khi kim tiêm chứa dung dịch kỳ lạ được tiêm vào cánh tay, cảm giác ấm áp hứa hẹn sức khỏe sống lại không đến. Thay vào đó, là một cảm giác như băng lèn nén tim, rồi một cơn sốt âm ỉ bùng lên từ bên trong, rốt cuộc thiêu đốt cô từ trong tận xương tủy. Cơn ác mộng thực sự không bắt đầu cho đến khi cô trở về nhà. Những giấc ngủ đầy mộng mị hóa thành những cơn ác mộng sống động, nơi bóng tối trong phòng ngủ đông lại thành hình dạng uốn lượn, khó nhận biết. Tiếng thì thầm mờ ảo, lạnh lẽo vang lên bên tai, những lời nguyền từ hàng thế kỷ trước, lẫn lộn với tiếng cười khúc khích đầy khát máu. Cô nhìn vào gương và thấy đôi mắt mình – đôi mắt luôn ánh lên hy vọng giờ đây ngấn lệ sợ hãi, nhưng sâu bên trong, một màu sắc đỏ thẫm đang rỉ ra, như máu đông. Thật kinh hoàng khi nhận ra, đó không còn chỉ là nỗi sợ hãi của cô. Có một cái gì khác đang men theo, đang dùng cô làm nơi trú ngụ, đang nhấm nháp những nỗi đau của cô để lớn lên. Bóng tối đó không còn là đám mờ ảo nữa. Nó co cụp lại, hình thành một bóng người quen thuộc với đôi mắt lấp lánh của phù thủy xưa kia, hình ảnh cô đã thấy trong sách về lịch sử địa phương. Đó linh hồn của một phù thủy bị nguyền rủa, bị giam cầm bởi sức mạnh đáng sợ của chính sức mạnh tà ác của mình, và giờ đây, nó cần một cơ thể mới để trốn thoát và mang sức mạnh đó trở lại thế giới. Sự xuất hiện của nó không phải là một bóng ma qua rồi, mà là một sự chiếm hữu đang diễn ra từng giây. Cảm giác như da dẻ cô đang bị kéo căng, như thể có những sinh vật nhỏ, tối đen đang bò dưới da, cố gắng thoát ra. Đôi tay cô không còn hoàn toàn thuộc về cô; đôi khi chúng cử động tự phát với một sức mạnh đáng sợ và một sự khao khát quyền lực mà cô chưa từng biết, lướt đi trên đồ vật như dao, như khung cửa, để lại những vết xước sâu như dấu móng vuốt. Thế giới của cô sụp đổ thành một thực thể kinh hoàng. Sự hiện diện của phù thủy không chỉ đe dọa, nó thèm muốn cô. Nó muốn biến cô trở thành một vật chứa đựng sức mạnh tà ác, một nơi lưu giữ hoàn hảo để sức mạnh có thể tái sinh và lan tỏa. Mỗi nỗi đau cô trải qua, mỗi giọt nước mắt cô rơi, đều là thức ăn cho cái thực thể đáng sợ đang ở bên trong. Cô cảm nhận rõ rệt mặt trái của sức mạnh tà ác – Diabolic – mà phù thủy nhắm đến: đó không phải là sức mạnh để bảo vệ hay chữa lành, mà là sức mạnh để hủy diệt, để thống trị, để thổi bùng ngọn lửa ghen tị và quyền lực lên cao hơn bất cứ sự sống nào. Cô đang bị ném vào cuộc đấu tranh sinh tử nơi nội tâm chính căn phòng của cô, nơi hy vọng đã chết chóc, và chỉ còn lại tiếng thì thầm của phù thủy nhắc nhở cô về số phận của người chứa – trở thành một phần của cái ác, hoặc tiêu tan cùng với nó. Cơn gió lạnh thổi qua cửa sổ không còn mang chút bình yên nào, chỉ mang theo hơi thở giam cầm và sự đói khát quyền lực đầy Diabolic của linh hồn đang cố gắng chiếm hữu hoàn toàn cô.