Hồi đó, vào những năm đầu Khai Nguyên của Đại Đường, kinh thành Trường An vẫn còn lưu giữ bóng dáng hưng thịnh, nhưng những ngóc ngách ngoại ô lại đã ngổn ngang bởi bóng ma của chiến tranh và bất an. Tòa Phù Đồ Thông Thiên, từng là biểu tượng của hòa bình và trật tự dưới thời Đại Tự, nay chỉ còn là một đống tàn tích hoang phế trên cánh đồng thao trường, cỏ dại mọc đầy, nơi lũ trẻ con dám vào chơi, lão bà kể chuyện ma vẫn run rẩy. Thế nhưng, một đêm trăng tối, tiếng động trầm trầm như đất động, như quỷ khóc vang lên từ chính đống đổ nát ấy. Sáng hôm sau, người ta thấy tàn tích Phù Đồ Thông Thiên vẫn nguyên vẹn, như có bàn tay vô hình kéo nó từ dưới mồ nghìn năm trỗi dậy, sừng sững giữa thao trường. Rồi bầu trời đêm bỗng bị xé toác bởi một con rồng lửa khổng lồ, mình dài trăm trượng, vảy đỏ rực như than hồng, hơi thở phun ra ngọn lửa cuộn xoáy. Nó không gầm rống, chỉ phun ra những quả cầu lửa long lanh, rơi xuống thao trường như sao băng hủy diệt. Chỉ trong chớp mắt, cỏ khô, lều tranh, thân cây, toàn bộ thao trường hóa thành biển lửa, tiếng kêu khóc thảm thiết vang lên không gian, xác người và vật chất vương vãi khắp nơi. Khi bình minh ló, Phù Đồ Thông Thiên – thứ vừa hồi sinh kỳ diệu – cũng bắt đầu bốc cháy từ chính đỉnh tháp, ngọn lửa xanh lè, không khói, thiêu rụi sạch sẽ trong nháy mắt, chỉ còn lại một đống tro bụi trắng phau, phơi bày nguyên khối đáy tháp cổ xưa. Cùng lúc ấy, lũ dị tộc man tộc phương Bắc, vốn đã lấn sần sần dọc theo biên ải, ồng ồng kéo về dưới cờ đen thêu đầu trâu. Chúng dựng trại ở ngoại thành, phun ra lời thanh chủng đầy khiêu khích: "Chỉ khi người Đường theo gót Phật tổ, tự thiêu mình trong lửa thanh tẩy, thiên hạ mới thoát khỏi kiếp dữ này!" Lời lẽ ấy như một tấm when nhuộm đen tâm can dân chúng. Trong thành, người người đều hoảng loãng, tin vào dị tộc lung lẫc; kẻ sĩ thì bàn tán về "lửa trừ tà", xôn xao về ý trời. Đám đám môn đệ của một vài phái Thiền Tông nhỏ còn thốt ra câu nói mê tín, khiến lòng người thêm phụng mỵ. Trong cơn bão dữ, thiên hạ đều hướng mắt về triều đình. Hoàng đế Đức Trinh hạ lệnh cho Thái thú Trường An – Địch Nhân Kiệt – điều tra cho rõ ràng vụ ngoại yêu nội loạn này. Địch Nhân Kiệt, một dòng đệ tử chính thống của nhà đạo sĩ lừng danh Viên Sơn Trọng, phong thái bình thản nhưng trong mắt luôn ánh lên sự sắc bén. Y vốn là người không trung với đạo Phật hay Nho, chỉ trung với chân lý và kỷ cương pháp luật. Tuy nhiên, ngay khi y vừa nhận lệnh, một luồng gió ngược lại thổi đến từ chính cấp trên: thiếu khanh Đại Lý Tự, tức Bùi Đông Thăng – kiêm nhiệm chức quan kiểm soát Trường An, một người có học vị tiến sĩ, công danh chín chục đã lập từ thời Võ Tắc Thiên, nhưng nay lại chuyên môn coi thường kẻ như Địch Nhân Kiệt vì xuất thân "man man" (người man hầu). Hai người từng đánh nhau trong một vụ án mất mạng ở chợ Đông Bắc, Bùi Đông Thăng cho rằng Địch Nhân Kiệt bất kính với thượng cấp, còn Địch Nhân Kiệt thì ghét sự tự phụ và bóng gió của Bùi Đông Thăng. Lúc này, Bùi Đông Thăng được giao nhiệm vụ phối hợp, nhưng thực chất là để kiểm soát, thậm chí kìm hãm. Hai con người có quá khứ hiềm khích, giờ đứng trước một hiện tượng到底 là quỷ dữ hay mưu toan, một hiện tượng vừa phá hủy thao trường, vừa cung cấp lý lẽ cho dị tộc gây bạo loạn. Họ không những không đánh không quen, mà còn phải giả vờ hợp tác công khai, mỗi bên đều có quân riêng, có mật lệnh riêng. Trong nhà trạm tạm dựng giữa tro bụi Phù Đồ, hai người ném cho nhau những câu hỏi lửng lơ, cười nhạt, nhưng mỗi câu nói lại ẩn chứa một dao cắt vào sự thật. Địch Nhân Kiệt biết rằng, phía sau vụ cháy kỳ lạ kia – mà dân gian đã gọi là "Phù Đồ Thông Thiên thiêu diệt" – không thể chỉ là hiện tượng thiên nhiên hay trùng bệnh. Hắn điều tra dấu tích lửa xanh, khám xá đáy tháp tro, thấy chỉ còn lại những mảnh gỗ nhang, vài mảnh đồng nhất cổ mà lõi đã cháy x không tro, như thể bị lửa từ bên trong thiêu rụi. Cũng có manh mối về những bóng người mặc áo đen lẩn quất đêm trước. Nhưng mỗi bước tiến, y lại thấy Bùi Đông Thăng ở phía sau, cố tìm lỗi, báo cáo ngược, thậm chí còn đánh tiếng với triều đình rằng Địch Nhân Kiệt có liên quan đến dị tộc. Giữa lúc đó, dị tộc bỗng dưng tăng cường phá hoại, đốt cháy vài tu viện ngoại thành, bắt cóc vài họ tộc hào phụ. Tin đồn lan rằng có "trộm đạo Phật" trong thành tiếp tay cho dị tộc, khiến người dân nổi điên, xô nhau đến cổng thành hô lớn "Thiêu! Tự thiêu đi để cứu nước!". Không khí như đông cứng lại trong sự điên loạn tập thể. Địch Nhân Kiệt hiểu rằng, đây không chỉ là vụ án. Đây là một âm mưu lớn, nhằm dùng lý lẽ "tự thiêu như Phật" để xé toác nội thành từ bên trong, gây ra sự chia rẽ, rồi dị tộc sẽ ập vào như hổ vào đàn. Chính tả "Phù Đồ Thông Thiên" – từ ngữ thần bí này – có lẽ chỉ là cái cớ, một mồi nhử khổng lồ. Y quyết không để bản thân và thành Trường An trở thành món đồ chơi trong cuộc chơi của người khác. Dù có phải đứng cùng kẻ từng muốn đánh gục mình, dù có phải đối mặt với lưỡi gươm của dị tộc lẫn mưu kế bén nhọn của kẻ trong lòng, Địch Nhân Kiệt chỉ thản nhiên nói: "Chân tướng của Phù Đồ Thông Thiên, ta phải lột trần được, bất kể ai đứng sau." Trong ánh mắt y, không còn sự kiêu ngạo cá nhân, chỉ còn một quyết tâm khô cằn như sa mạc: liều một phen, để sống sót, để sáng suốt, để cứu整个 thiên hạ khỏi bão lửa dư âm của một thời đại đã qua. Cuộc phá án, không chỉ là tìm thủ phạm, mà còn là chiến đấu chống lại chính những cơn mê muội và thù hận đang thao túng lòng người.