Kawauchi Miyabi từng nắm giữ trong tay một tương lai rạng rỡ trong các phòng mổ thần kinh, nơi mọi thao tác phải là sự kết hợp hoàn hảo giữa sự chính xác đến từng milimet và nghệ thuật cứu người. Nhưng một vụ tai nạn giao thông khủng khiếp đã làm đảo lộn tất cả. Cú va chạm ấy không chỉ để lại trên vết sẹo trên đầu, mà còn forthe một khoảng trống đen kịt trong ký ức – hai năm cuối cùng của đời cô trôi đi như một trang sách bị xé toạc, và mỗi sáng thức dậy, tất cả những gì diễn ra trong ngày hôm trước đều tan như bọt biển. Gánh nặng của quá khứ bị xé rời và sự bất lực trước tương lai dày vò khiến cô gần như buông xuôi. Bộ áo blouse trắng huyền thoại giờ chỉ còn là một bộ đồng phục của trợ lý điều dưỡng, cô lặng lẽ đi qua những căn phòng mổ mà trái tim vẫn thắt lại mỗi lần nghe thấy tiếng máy mổ rít lên. Rồi một buổi sáng, người đàn ông ấy xuất hiện. Sanpei Tomoharu – huyền thoại sống trong ngành phẫu thuật thần kinh, một thiên tài với những phương pháp đầy tranh cãi và cá tính cứng nhắc đến mức khó tin. Ông không như những giáo sư kiệm lời, nghiêm khắc trước lớp học. Ông là một cơn bão, một luồng năng lượng quyến rũ và đáng sợ, luôn thúc giục mọi người vượt qua giới hạn của chính họ theo một nhịp điệu mà chỉ ông mới nghe thấy. Và ông chọn Miyabi, cô học trò cũng kém may mắn, làm đối tượng thí nghiệm cho ý đồ đầy táo bạo của mình: đưa cô trở lại vị trí mà cô đã đánh mất. Hành trình ấy không phải là sự dìu dắt dịu êm. Sanpei Tomoharu đẩy Miyabi vào những ca mổ phức tạp nhất, miệng luôn chất vấn, đôi mắt như ánh lửa nhìn xuyên qua từng sai sót nhỏ nhất. Anh ta thậm chí còn điều khiển cuộc sống cá nhân của cô, bắt cô ghi chép lại mọi ký ức lấn lướt trước khi chúng tan biến, soi xét từng bước đi trong căn bệnh viện như thể cô là một tác phẩm sống cần được hoàn thiện. Miyabi phản kháng, cô cảm thấy mình bị xâm phạm, như một cỗ máy bị lập trình lại. Nhưng kỳ diệu thay, trong những áp lực tột độ ấy, đôi tay cô bắt đầu nhớ lại những thao tác đã mờ nhạt. Âm thanh của máy cưa xương, cảm giác nặng nhẹ của dụng cụ phẫu thuật… một cách kỳ lạ, chúng trở nên quen thuộc. Sanpei không chỉ dạy cô y học; anh ta dạy cô cách sống trong chính sự bất định đang ăn mòn cô mỗi ngày. Và cũng từ trong những trang nhật ký đứt đoạn, từ những hình ảnh lấp ló sau làn sương mù ký ức, những mảnh ghép bí ẩn bắt đầu nối lại. Một khuôn mặt, một lời nói lảng tránh, một bức ảnh bị hỏng trong điện thoại…… Tất cả đều gợi về một sự kiện nào đó trong khoảng trống hai năm, một sự kiện có lẽ không chỉ là một tai nạn đơn thuần. Có một bí mật gì đó, một sự thật mà bản thân Miyabi – hoặc chính cô trong quá khứ – đã cố gắng che giấu, hoặc có lẽ, bị người khác cố tình xóa nhòa. Mỗi bước tiến trên con đường phục hồi của cô, mỗi lời chỉ dẫn khó hiểu của Sanpei, dường như đều vô tình làm rung động một chiếc ghế ngựa đã bị kéo lâu. Điều còn dang dở không chỉ là ký ức của một cô bác sĩ trẻ, mà còn là một chân lý đen tối, đang chờ đợi sự thức tỉnh của cô để lộ diện.