Bối cảnh cuối thập niên 90 Khung cảnh hỗn loạn của Sở Giao dịch Chứng khoán Hồng Kông những năm 1998-1999 hiện lên sống động: tiếng máy fax rè rè, điện thoại bàn đổ chuông liên tục, những bộ vest phủ bụi thanh lịch pha lẫn áo phông in họa tiết "lòe loẹt" đời đầu. Đội ngũ nhân viên bấm máy tính cọc cọc, mặt tái mét mỗi khi màn hình chập chờn sập nguồn – thời đại internet dial-up chưa bao giờ dễ khiến dân văn phòng phát điên đến thế. Vai diễn lột xác của Sammo Hung Sammo Hung – gương mặt đại thụ thường gắn với vai hành động – lần đầu nháy mắt vào thể loại hài kịch tình huống. Anh hóa thân thành Điều tra viên Hong, tay giám sát chứng khoán 30 tuổi lạnh lùng, sắc sảo. Để moi bằng chứng về dòng tiền bẩn chảy ngầm trong công ty, Hong phải cạo râu gọn gàng, khoác bộ đồ tân binh trẻ trơ trẽn, giả vờ làm "lính mới" 20 tuổi vừa đỗ… trung học. Khoảnh khắc anh bước vào phòng họp với cặp kính gọng vàng giả nai, tay cầm cốc trà sữa trân châu lóng ngóng, cả đội ngũ điều tra ngầm cắn môi cười muốn vỡ bụng. Màn "lộn xộn có hệ thống" Điều tra viên Hong nhanh chóng đối mặt chuỗi tình huống dở khóc dở cười: Từ việc xưng "em" với sếp cũ (giờ thành đồng nghiệp), tới lỡ hùng hồn phân tích cổ phiếu bằng kiến thức hạng A trong giờ giải lao – suýt lộ thân phận. Anh phải vừa lần mò tẩy xóa nghi phạm, vừa học cách giả bộ ngây ngô khi bị đàn em thiếu niu chỉ chỏ: "Hong ơi, mày cài win 95 kiểu gì mà toàn virus?!". Kịch bản hài – hình sự đan xen Đằng sau tiếng cười là những phi vụ rửa tiền tinh vi được Điều tra viên Hong tháo gỡ từng mắt xích. Mỗi tập phim như màn cờ vây: Hong dùng trí tuệ sắc bén lật tung thủ đoạn của các "cá mập" chứng khoán, đồng thời phải giữ vững lớp vỏ nhân viên quèn hay ngủ gật trong giờ training. Cái giá của sự dũng cảm? Là cảnh anh bĩu môi nhận giải "Nhân viên lười nhất tháng" trong khi báo cáo điều tra đã gửi kín tới cảnh sát tài chính! Lời kết có hậu kiểu điện ảnh Hồng Kông Khi màn vén mở cuối cùng đến, Điều tra viên Hong không chỉ khoác lại bộ vest chỉnh tề, mà còn để lại bài học chua chát: Giới tài chính những năm 90 – nơi đồng tiền có thể biến đồng nghiệp thân thiết thành kẻ đâm lén sau lưng. Nhưng ít nhất, khán giả vẫn được cười nghiêng ngả với màn "lớp trẻ giả già, ông già giả trẻ" đỉnh cao của bậc thầy Sammo Hung. "Già trẻ gì cũng được… miễn là bắt đúng phường lừa đảo!" – anh nhe răng cười, xỏ tay vào túi áo khoác phong cách Y2K chuẩn chỉnh.