Điều Ước Ngôi Sao – cụm từ ấy vừa thốt lên đã gợi về một đêm trời quang, muôn vì tinh tú lấp lánh như những viên kim cương rải nhẹ lên nhung đen. Người ta truyền tai nhau rằng, mỗi năm vào đêm rằm tháng Bảy, khi dải Ngân Hà vắt ngang bầu trời, một ngôi sao đặc biệt sẽ lướt qua bầu trời phương Bắc. Nó không rực rỡ nhất, cũng chẳng to lớn nhất, nhưng ai chạm được ánh sáng của nó bằng một lời nguyện cầu chân thành, Điều Ước Ngôi Sao ấy sẽ được gửi thẳng đến vũ trụ.
Không phải ngẫu nhiên mà hàng nghìn người vẫn kiên nhẫn ngồi trên đồi cao, bãi biển vắng, hay ban công nhỏ vào đêm ấy. Họ nắm chặt bàn tay, mắt hướng về một điểm sáng đang dịch chuyển chầm chậm. Gió đêm lạnh buốt, tiếng dế kêu rả rích, nhưng trái tim họ ấm áp một niềm tin kỳ lạ. Có người thì thầm điều mong mỏi sức khỏe cho cha mẹ già, kẻ khác cầu bình yên cho đứa con sắp chào đời, hay đơn giản là hi vọng tìm thấy ánh sáng sau những tháng ngày mệt mỏi. Điều Ước Ngôi Sao chẳng phân biệt sang hèn, chỉ cần trái tim đủ rộng mở để đón nhận phép màu.
Rồi khi ngôi sao khuất dần sau rặng núi, mọi người nhìn nhau mỉm cười. Dù chẳng ai biết điều ước của mình có thành hiện thực, nhưng khoảnh khắc ấy đã gieo vào lòng họ một thứ hạt giống quý giá: hi vọng. Bởi Điều Ước Ngôi Sao, tự bản thân nó, đã là món quà – khi người ta dám tin vào điều kỳ diệu giữa một thế giới đầy ngổn ngang.