Đố kị (Phần 3) Vicky dường như đã đạt được tất cả những gì cô từng viết nắn nót vào cuốn sổ tay bìa da lúc 18 tuổi: một mối quan hệ hạnh phúc, không ồn ào thị phi nhưng đủ ấm, với Matías – người mà cô quen từ hồi năm hai đại học, khi cô quên chìa khóa phòng trọ mưa ướt sũng đứng nhờ quán cà phê nhỏ của anh ở gần trường. Năm năm sau, họ đã sống chung trong căn hộ nhỏ quận 4 có ban công trồng đầy dạ yến thảo, mỗi tối Matías nấu canh chua cá lóc đúng kiểu mẹ cô nấu, Luna – con chó lai nhỏ nhặt được ở bến xe – nằm dưới chân hai người đợi vụn bánh mì. Và cuối cùng, sau bao đêm thức trắng vẽ lại bản quy hoạch không gian cộng đồng cho khu ổ chuột ven sông, cô cũng cầm trên tay tấm bằng kiến trúc sư, đề tài được hội đồng chấm thi khen là "có trái tim, có trách nhiệm". Nhưng cái cảm giác tròn trịa ấy chỉ kéo dài đúng hai tuần. Sau lễ tốt nghiệp, những mong muốn của Vicky bắt đầu lệch hẳn khỏi quỹ đạo cũ. Trước đây cô chỉ khao khát ra trường, có việc làm ổn định ở một văn phòng kiến trúc nhỏ, cuối tuần được cùng Matías đi chợ Bến Thành mua đồ trang trí ban công, tháng nào cũng để dành được chút tiền đi Đà Lạt lần đầu. Giờ mở Facebook lên, thấy Linh – bạn cùng lớp – đăng ảnh nhận offer từ công ty kiến trúc top đầu quận 1, lương khởi điểm 15 triệu, lại thấy Tuấn đăng vé máy bay đi Tây BanNha học thạc sĩ, cô bỗng thấy tấm bằng trên tay mình nhẹ tênh. Cô nộp hơn 20 hồ sơ xin việc, có công ty trả lời thẳng thừng là portfolio của cô quá tập trung vào yếu tố xã hội, thiếu tính thương mại, có công ty phỏng vấn ba vòng rồi biến mất không một tin nhắn, để cô tự ngồi nhìn dòng thông báo "đã xem" mà thắt lòng. Những bất an bắt đầu trỗi dậy từ lúc đó. Cô bắt đầu soi xét từng cử chỉ nhỏ của Matías: sáng nào anh cũng đặt cốc cà phê đá bằng ống hút giấy cô thích ở bên cạnh máy tính, cô không cảm thấy ấm áp như trước mà cáu lên "Anh không thấy em đang bận sao, tốn thời gian lắm"; anh rủ đi dạo bộ quanh bờ kênh buổi tối để thư giãn, cô lắc đầu gắt "Còn bao nhiêu hồ sơ chưa gửi, đi dạo làm gì cho lãng phí". Cô thấy ghen tị với cả những khách hàng nhỏ của Matías – mấy cô dâu chú rể trẻ cười tít mắt khi anh chụp ảnh, cô tự hỏi có phải anh thấy cô bây giờ lúc nào cũng nhăn nhó, so với họ thì vô vị hơn nhiều. Giờ đây Vicky sợ mất Matías hơn bất cứ điều gì, nhất là khi phải đối mặt với cái thực tại mới mà cô chưa từng hình dung đến. Trước đây cô là sinh viên giỏi, có người yêu thương, mọi thứ đều có lộ trình rõ ràng, bước đi nào cũng biết sẽ đến đâu. Giờ cô là "cử nhân thất nghiệp", mỗi sáng mở mắt ra là thấy danh sách việc làm trống trải, còn Matías vẫn vậy, vẫn hát nghêu ngao bài nhạc Trịnh trong bếp, vẫn nhặt lá héo cho dạ yến thảo, vẫn ôm cô từ phía sau khi cô ngồi soạn hồ sơ, bảo "Anh nhớ em hồi chưa tốt nghiệp, lúc nào cũng cười toe toét mỗi khi vẽ xong một bản phác thảo". Cô sợ chính cái sự bất an, cái tính hay so đo với người khác, cái thói hay cáu gắt vô lý của mình sẽ đẩy anh đi. Đêm qua cô thấy anh ngồi soạn ảnh đến khuya, màn hình máy tính sáng rực khuôn mặt anh đầy bình yên, cô nằm quay lưng lại, nước mắt chảy ướt gối, tự hỏi nếu một ngày anh gặp người con gái nào đó vui vẻ hơn, có công việc ổn định hơn, liệu anh có còn muốn ở lại với cô, trong cái căn hộ nhỏ có ban công dạ yến thảo này không.