Đố kị (Phần 4) Vicky bước sang tuổi 39 hồi tháng 6 vừa rồi, cái tuổi mà mấy bà bạn cấp ba hay nhắn tin hỏi "khi nào chịu lấy chồng" rồi thở dài bảo "giờ bắt đầu lại khó lắm, đàn ông bây giờ toàn thích em út". Cú chia tay với Tuấn hồi tháng 3 năm ngoái thực sự đau lòng, không phải vì cô còn yêu lắm, mà vì 8 năm bên nhau, cô tưởng mình đã xong xuôi chuyện tình cảm, ai ngờ ông ta dắt theo một cô gái 26 tuổi làm yoga instructor, ngày nào cũng đăng story uống nước ép cần tây, đi retreat Đà Lạt, rồi nói chia tay nhẹ nhàng như trả lại cái áo cũ mua nhầm size. Tháng đầu sau chia tay, Vicky nằm lì ở nhà, ôm con mèo Bánh Bèo xem phim Friends đi xem lại mười mấy lần, đến tháng thứ ba thì bắt đầu nổi cáu với cái sự cô đơn. Bạn bè rủ đi dating app, cô tải Tinder lên, chỉnh sửa profile mất nửa tiếng: xóa cái ảnh chụp với Tuấn ở Hội An, thay bằng ảnh tự sướng lúc đi leo núi Fansipan hồi năm ngoái, bio viết vội "thích phở bò tái, ghét người để tất bẩn trên sofa, không muốn có con, đừng hỏi chuyện sinh đẻ ngay buổi đầu". Ai ngờ mấy ngày đầu match toàn mấy ông 50 tuổi hỏi "em có muốn làm mẹ kế cho hai đứa nhỏ của anh không", rồi mấy ông 30 tuổi nhắn tin "chị già rồi nhưng nhìn vẫn được đấy, chịu đi chơi không em trả tiền". Cô không hề biết, cái việc nhích từng bước ra khỏi vùng an toàn, tô lại son, xịt chút nước hoa đi hẹn hò với mấy ông lạ, lại kéo cô vào cái hành trình tự vấn bản thân vừa nhảm nhí vừa thấm thía. Có buổi hẹn hò với ông chàng làm bánh mì ở quận 1, anh ta nói chuyện suốt 40 phút về cách ủ bột men tự nhiên, từ nhiệt độ lò nướng đến loại bột mì nhập khẩu, cô ngồi nghe mà mắt díp lại, suýt gật đầu ngủ gục giữa quán cà phê vỉa hè. Có lần đi blind date qua giới thiệu của chị họ, ông chàng làm nhân viên ngân hàng hỏi cô có bao nhiêu tiền tiết kiệm, rồi bảo "em gần 40 rồi mà chưa có nhà thì anh không dám cưới đâu, anh cần người chia sẻ gánh nặng tài chính". Những lúc đó cô chỉ muốn quẳng ly trà đá bỏ chạy, nhưng rồi về nhà ngồi nhìn lại, mới thấy mình trước đây cũng từng đố kị với bạn gái lấy chồng sớm, đố kị với cô gái trẻ hơn mình trên mạng xã hội, đố kị với cả Tuấn vì ông ta dường như bước sang trang mới nhanh hơn mình, đi du lịch, đăng ảnh hạnh phúc với người mới chỉ sau hai tháng chia tay. Đến tận lúc cô đi học làm gốm ở một xưởng nhỏ ở Thảo Điền, gặp anh Minh 42 tuổi ly hôn, hai người ngồi nhào đất cười khanh khách vì cả hai đều từng bị người yêu cũ bỏ vì "quá già, không còn nhiệt huyết", cô mới nhận ra: mình không cần tìm người yêu mới để chứng minh mình vẫn còn đáng yêu. Cái sự đố kị ngày xưa cứ bám lấy cô, bắt cô chạy theo cái chuẩn mực "phụ nữ gần 40 phải có chồng có con", nhưng giờ cô thấy, được ngồi buổi tối uống trà, tự nhào cái bát gốm méo mó, không ai hối thúc chuyện cưới xin, cũng là một kiểu hạnh phúc. Hài hước là, cô từng tưởng tìm được người yêu là đích đến, ai ngờ cái đích đến thực sự là tự thấy ổn với chính mình, dù có 39 tuổi, dù có chia tay đau lòng, dù có mấy ông date dở hơi hỏi chuyện tiền bạc ngay buổi đầu. À, mà cái nhan đề Đố kị (Phần 4) này, là cô đặt cho cái chuỗi note viết trên Facebook cá nhân, mỗi phần kể về một kiểu ghen tỵ vớ vẩn mình từng trải qua hồi mới chia tay. Phần 4 này, chính là lúc cô nhận ra, cái sự đố kị đó, rốt cuộc cũng chỉ là cái cớ để cô bắt đầu nhìn lại bản thân thôi.