Ánh trăng vàng vọt lọt qua khe cửa gỗ mục, khẽ rọi lên chiếc hòm gỗ sơn son đặt giữa nhà. Mùi ẩm mốc xông thẳng lên mũi khi tôi mở nắp hòm - thứ mùi chua lòm của ký ức chôn vùi suốt hai mươi năm. Đôi tay mình bỗng dưng run bần bật khi chạm vào chiếc kéo cắt lúa cũ kỹ, lưỡi sắt vẫn còn vết máu khô, thứ hung khí đã cướp mạng người hàng xóm thuở nào. Đáy hòm còn lấp lánh chiếc khánh bạc khắc chữ "Phúc", thứ mà mẹ tôi luôn đeo trước khi bà biến mất khỏi ngôi làng này.
"Nhìn quen lắm phải không Bình?" - giọng nói khàn đục vang lên sau lưng khiến tôi giật thót. Gã đàn ông gầy nhẳng đứng chắn ngang cửa, khuôn mặt in hệt bản sao của cha tôi trong bức ảnh cưới ngả màu. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuống chiếc kéo trên tay tôi: "Con cũng vừa nhận ra à? Vụ án mà con về điều tra... chính là điều ba mẹ con đã cố chôn theo hòm đất đỏ năm xưa".
Mưa bắt đầu trút xuống mái tranh, tiếng gió rít qua kẽ liếp như tiếng khóc xé lòng. Trên bàn thờ tổ tiên, ngọn nến cháy dở bỗng vụt tắt khi hắn tiến lại gần. Cả căn nhà gỗ ọp ẹp chao đảo trong cơn gió lạnh, tôi nhận ra mình đang nắm chặt chiếc kéo như thể nó vừa đâm vào tim mình. Bằng chứng ADN từ con dao cụt lưỡi trong vụ án mới, chứng cứ pháp y từ vụ cha mẹ nạn nhân năm nào - tất cả đang chỉ thẳng về một "Đoàn Tụ ~Sự Thật Thầm Lặng~" mà hai mươi năm trời tôi gọi là người dưng.
Gã lấy từ túi áo ra bức thư nhòe chữ, giọng khản đặc: "Chị Hai viết cho con trước khi bà ấy...". Bức thư giới thiệu thằng cu Bình - đứa con mà mẹ tôi sinh ra sau lần chạy trốn khỏi làng, cho một người đàn ông thành phố. Những dòng chữ cuối cùng bỗng khiến phòng khách như đóng băng: "Gia đình ta đã chôn nhầm nỗi đau xuống đất rồi cháu ạ. Hôm ấy không phải cha cháu giết người ta... mà là mẹ cháu, khi bả đang bảo vệ thằng em song sinh..."
Tiếng hét không thoát khỏi cổ họng khi nhận ra gương mặt nghi phạm chính tôi điều tra bao ngày qua - gã đàn ông trước mặt - chính là người anh máu mủ của mình. Chiếc khánh bạc quanh cổ gã lấp lánh như giọt nước mắt vỡ oà giữa đêm. Vầng trăng vừa khẽ ló qua kẽ mây, in bóng hai cái đầu giống nhau đến rợn người đang quỳ trước bàn thờ tổ, nơi di ảnh người mẹ tội nghiệp vẫn nở nụ cười buồn bã.