Từng là một gia đình hoàn toàn xa lạ với Yeonriri, cuộc sống Đời Cải Thảo của nhà Seong bắt đầu trong sự lạc lõng và bối rối. Không chỉ là sự thay đổi địa điểm, họ thực sự đang phải tháo gỡ từng lớp vỏ bọc của chính mình – vỏ bọc thành thị mang tên Seoul, với nhịp sống tất yếu và những gánh nặng vô hình.
Hòa nhập không phải là từ khóa mà họ đã trao cho nó. Đó là một cuộc chiến âm thầm mỗi ngày. Seong Tae Hun, người cha, vật lộn với việc dùng lại đôi bàn tay đã quen cầm bút, cầm điện thoại, để chăm sóc những cây bạch đàn và cuốc bới mảnh vườn nghèo nàn. Vợ anh, người từng quản lý một không gian sống được lắc lư bởi những quyết định thiết kế, giờ lại chật vật với những quyết định nhỏ nhặt nhất: mua gạo ở chợ nào, xử lý thế nào với hàng xóm láng giềng bí ẩn, hay đơn giản là giữ cho bếp lửa cháy trong căn bếp cũ kỹ.
Con cái họ, hai đứa trẻ mới lớn, như những con diều trôi dạt từ luồng gió thành thị. Chúng chứng kiến bạn bè, trường học, thế giới quan của mình tan vỡ, rồi lạc lõng giữa một nơi mọi thứ đều "chậm" và "khác". Sự giận dữ, cô độc, thậm chí xấu hổ về nguồn cội mới dần thay thế sự hờ hững ban đầu.
Nhưng chính trong sự hỗn loạn ấy, Đời Cải Thảo bắt đầu hé lộ những sắc thái không ngờ. Họ không tìm thấy sự bình yên sẵn có. Thay vào đó, họ phải tự chế tạo nó từ những mảnh vụn. Từ những buổi chiều cùng nhau nhổ cỏ dại trên mảnh đất trước nhà, tay bẩn, lưng đau, nhưng bỗng thấy giản dị. Từ tiếng cười gượng khi cả nhà phải chạy mưa vì mái nhà dột. Từ bát canh rau củ ngày xưa bà ngoại nấu, nếm lại giữa hương vị quê hương một thời đã xa.
Họ khám phá ra chữa lành không phải là chạy trốn. Mà là đứng yên, trước những điều mình từng chối bỏ. Tae Hun tìm thấy sự thanh thản trong những vòng tay bà cụ làng thầm lặng nhìn anh cày bừa đất, không nói nhiều. Vợ anh học được cách lắng nghe tiếng gió, thay vì những âm thanh ồn ào của thành phố. Lũ trẻ, giữa những bạn bè mới ngây thơ và vô tư, dần hiểu rằng giá trị của một tình bạn không nằm ở những bữa tiệc đắt đỏ, mà ở những buổi chiều cùng nhau đuổi bướm trên cánh đồng.
Hành trình này không êm đềm. Nỗi đau, sự mệt mỏi, thậm chí là những mâu thuẫn gia đình chưa từng bộc lộ, đều trỗi dậy trong không khí đầy mới và cũ của Yeonriri. Nhưng chính những điều ấy, khi được chứng kiến và đối mặt trong sự tĩnh lặng của vùng quê, dần được nấu chín. Đời Cải Thảo của họ không phải là một giấc mơ êm ái. Nó là một cuộc đối thoại dài, đôi khi gắt gao, giữa con người họ với quá khứ, với nhau, và với chính mảnh đất đã bước chân tới. Họ nhận ra, "cải thảo" không chỉ là nơi ở mới. Nó là chính sự tái tạo, từ hạt giống của sự chấp nhận, gieo mình xuống dưới lớp bùn của những trải nghiệm đời thường, để rồi từng ngày, hiện lên một thân hình mới, dù vẫn còn nguyên những vết xước.