Droga donikąd — con đường không đi đến đâu. Trong những ngày của mảnh đại lục đã tan vỡ, nơi bầu trời chỉ còn là một tấm màn tro xám và mặt đất phủ lớp vụn nát không lối thoát, chú lang thang đi qua. Cái tên của nó đã mất từ lâu, còn ký ức, thì chỉ còn là những mảnh vụn đâm nứt trong óc, mỗi mảnh một mũi đau, mỗi mảnh một bóng người đã khuất. Hắn gọi mình là Kẻ Vô Danh, nhưng trong những cơn mơ, hắn vẫn là thằng bé đứng giữa đống gỗ cháy, tay cầm thanh gươm chưa mài nhọn, mắt nhìn lũ cướp đốt làng đang rời xa. Hắn lang thang, bước chân không mục đích trên Droga donikąd. Con đường này, người ta bảo vậy, từng dẫn đến một thành phố nhỏ ven sông, nơi có những khu vườn tươi tốt và nụ cười không cần lý do. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một dải đất đá phơi nhiệt, hai bên là những thân cây khô cong queo như xương sườn của người chết. Không có thành phố, chỉ có tro và ký ức phá sản. Đôi mắt hắn, lúc sáng lúc tối, vẫn nhìn thấy bóng lưng kẻ thù trong làn khói, vẫn nghe tiếng cười khùng khục của tên chỉ huy băng đảng Bọn Sắt Vàng vang lên từ phía chân trời. Đó là liều thuốc kích thích duy nhất còn sót lại trong cơn sốt khát máu của hắn — thứ máu mình đã uống để mua sự tồn tại, máu kẻ thù để mua hy vọng về một phép màu trả thù. Rồi một chiều, giữa khung cảnh đổ nát không lối thoát, hắn gặp Người Đàn Bà Vô Hình. Nàng ngồi trên một tảng đá lớn đã bị nứt đôi, tay đang mài một con dao găm nhỏ bằng bạc, ánh kim lấp lánh giữa cát bụi. Khi hắn đến gần, nàng ngẩng đầu, ánh mắt không sợ hãi, chỉ có một sự mệt mỏi sâu thẳm, giống như đã nhìn thấy quá nhiều Droga donikąd. “Anh cũng lạc đường trên con đường này à?” giọng nàng khô khốc, như xác cây được gió thổi qua. Hắn không trả lời, chỉ nhìn con dao. Nó không giống với vũ khí gì ở vùng đất này. “Tôi từng có một người chồng,” nàng nói, không cần sự mời mọc. “Anh ấy đi trên Droga donikąd để tìm thứ gọi là ‘nguồn nước tinh khiết’. Không bao giờ quay lại. Tôi tìm kiếm, cũng đi trên con đường ấy, nhiều năm. Cuối cùng tôi hiểu, Droga donikąd không phải là một địa điểm. Nó là trạng thái. Là nơi mọi người đổ mình vào khi họ không còn biết đi về đâu nữa.” Hắn cảm thấy một cái gì đó cựa quậy trong lồng ngực — không phải là cơn thù, mà là sự phản kháng. “Tôi biết tôi đi đâu,” hắn lạnh lùng, như một lời thề. “Đến chỗ của Bọn Sắt Vàng,” nàng mỉm cười, một nụ cười không chút ấm áp. “Tôi cũng từng có một kẻ thù. Một gã háu chiến, người đã lấy đi thứ gì đó… vô hình. Tôi theo hắn qua Droga donikąd này. Và tôi phát hiện, theo đuôi kẻ thù trên con đường vô định, chỉ khiến chính mình trở thành một bóng ma lang thang trong truyện kể của người khác.” Hắn im lặng, tay siết chặt cán bản gươy gỗ gãy, thứ duy nhất còn lại từ quá khứ. “Còn gì khác để làm, trong một thế giới như thế này?” “Có,” nàng nói, đứng dậy, con dao trong tay không còn ánh kim. “Có thể quay lại. Không phải để tìm thứ đã mất. Mà để xem liệu mình còn là người hay chỉ còn là bóng ma của sự oán hận. Droga donikąd dẫn đi, nhưng nó không bao giờ ép ai phải bước tiếp. Đó là lựa chọn của chính đôi chân.” Hắn nhìn nàng, rồi nhìn xa xăm, về phía chân trời nơi những bóng ma của ký ức vẫn nhảy múa. Cơn sốt khát máu trong người vẫn còn, nhưng lần đầu tiên, nó bị cản bởi một câu hỏi khác: liệu sau khi giết, liệu sau khi máu tẫm đẫm, liệu trên Droga donikąd còn lại gì cho một kẻ muốn đi tiếp? Người Đàn Bà Vô Hình bỏ đi, để lại một dấu chân mờ trên cát, rồi biến mất sau một đụn đá. Kẻ Vô Danh vẫn đứng đó, lần đầu tiên sau bao năm, cảm thấy không gian xung quanh không còn chỉ là một âm thanh điên loạn. Droga donikąd vẫn trải dài trước mặt, hai lối rẽ: một dẫn đến những bóng ma của quá khứ, một dẫn đến… một nơi không tên, không xác định. Hắn thở ra một hơi thật dài. Và bước. Không phải chạy theo bóng ma, mà bước đi trên mặt đất đang run rẩy dưới chân, để cảm nhận sự tồn tại thực tại dù mong manh. Cơn thù vẫn ở đó, nhưng lần này, nó không còn là ngọn đuốc duy nhất. Trong túi, bên cạnh mảnh bản gươy gãy, có một mảnh vải nhỏ màu xanh — thứ duy nhất Người Đàn Bà Vô Hình để lại. Một tấm vé, không phải cho một điểm đến, mà cho một quyết định: dừng lại, hay tiếp tục, trên con đường vốn dĩ không đi đến đâu.