Dưới ánh đèn lồng đỏ rực soi mờ những góc khuất, kinh đô Trường An thời nhà Đường hiện lên như bức gấm thêu đầy tương phản. Nơi phồn hoa nhất thiên hạ ấy chất chứa những uẩn khúc đẫm máu, và Đường Quỷ Kỳ Án cứ thế giăng bẫy giữa tiếng cười hội hè. Mùi hương trầm từ các nha môn hòa lẫn mùi tanh tưởi trong ngõ chợ tối – dấu hiệu đầu tiên báo động cho Shentu Baiqi. Gã thám tử dân sự ăn mặc như khách buôn lụa lành, tay luôn lần chuỗi hạt dâu bằng xương cừu già nua. "Cái chết nào cũng để lại chữ ký," hắn thường lẩm bẩm khi xoay viên xương giữa ngón tay, "kẻ giết người hay tham quan... đều tham lam như nhau cả."
Đối tác của hắn, viên quan Dali Tự Yao Yuan, lại là bức tường thành kiên cố khác hẳn. Áo bào xanh lục nhạt của y phủ lấp lánh dưới ánh trăng như lời cảnh cáo với bọn gian tế. Yao Nguyên bước từng bước chắc nịch trên cầu Thanh Minh, nghiến răng trước cảnh lính canh nhận hối lộ để buôn lậu quan tài vào thành: "Đường Quỷ Kỳ Án toàn phát sinh từ những thứ triều đình cho phép!" Từ vụ án thi thể cụ già mất tim trong ngôi đền hoang phía Tây thị, đến chuỗi hồng ngọc nhuốm máu trên cổ công chúa Thái Bình – tất cả dẫn họ vào mê cung nơi quan viên cấp cao dùng hủ tục tế "Dạ Xoa" để che đậy việc buôn muối trái phép.
Hai người đàn ông chẳng ưa gì nhau. Shentu Baiqi bĩu môi mỗi lần Yao Nguyên sai thủ hạ niêm phong hiện trường: "Cất cái mũ cánh chuồn của ngài đi, quan lớn ạ. Kẻ sát nhân đang cười vào kỷ cương của ngài đấy!" Nhưng chính giữa đám tro tàn của vụ cháy kho lương thực che giấu xác thương nhân Lạc Dương, họ buộc phải nhận ra kẻ thù chung: Một mạng lưới rễ cọc đâm sâu từ chợ đen Đông thị tới tận hậu cung, nơi mỹ nhân ngự trên lầu son cũng cầm dây cho tử thần.
Ánh lửa đuốc quét qua di tích một nghi thức tà đạo – lông vịt, tiền xu cổ, và chiếc mặt nạ bằng đồng xanh méo mó. Shentu Baiqi khụm lưng nhặt lên mẩu giấy ướt sũng máu: "Chúng không giết người. Chúng đang nuôi quỷ." Yao Nguyên giật mình khi nhận ra con dấu triện trên mảnh giấy – hình con cá chép vượt sóng chỉ dành cho tam phẩm đại thần. Đường Quỷ Kỳ Án chưa bao giờ là trò chơi của bọn tiểu tốt. Mưa bắt đầu rơi trên mái ngói lưu ly, cuốn trôi lớp hào quang giả tạo của Trường An – nơi công lý phải đánh đổi mạng sống mới chạm được sự thật đen tối nhất.