Ánh mắt Aurora lạc mất cả gia đình trong một đêm mưa tầm tã. Cô bé mười tuổi cứ thế ngồi thu mình trong căn phòng tối suốt hai tháng, khăng khăng với chú sát thủ hàng xóm: "Chính Dust Bunny đã nuốt chửng ba mẹ và em trai em!" Đống bụi xám xịt góc nhà chập chờn trong mắt trẻ thơ – chúng nhúc nhích dưới gầm giường, thở ra mùi máu tanh nồng.
Gã đàn ông vốn quen cầm súng xem chuyện này như trò tưởng tượng của đứa nhỏ chấn thương. Cho đến khi những cái bóng mềm oặt bám vào mắt cá chân hắn lúc nửa đêm, để lại vệt bỏng rát như nọc độc. Đám đồng nghiệp sát thủ ập đến ngày thứ ba, gườm dao trong tiếng cười khàn đặc: "Mày tự dưng bảo vệ con nhóc đó làm gì? Bán nó đi lấy tiền chia đều đi!"
Cuộc chiến nổ ra giữa mùi thuốc súng và tiếng rít gió từ lưỡi dao. Aurora co ro trong tủ quần áo, tay siết chặt con thỏ bông đã rách nát – thứ duy nhất em giữ được từ em trai. Gã hàng xóm vật lộn trên sàn nhà trơn máu, bỗng thấy đống bụi góc phòng phình lên như ngực thở. Một thứ gì nhầy nhụa, đen kịt trườn ra từ đó, nuốt chửng xác đồng nghiệp đang gào thét.
"Dust Bunny..." – tiếng thì thào của Aurora vang lên trong bóng tối. Gã sát thủ giờ hiểu: quái vật luôn ẩn nấp dưới lớp vỏ vô hại nhất. Căn nhà rung chuyển theo tiếng gầm gừ từ những đám bụi đang cử động, còn hắn phải đưa ra lựa chọn – bắn vào con quái vật thật sự hay giương súng về phía đứa trẻ đang khiếp sợ? Lưỡi dao găm cuối cùng vung lên, cắt đứt lớp màng nhầy đang quấn quanh chân cô bé.
Khi ánh sáng ban mai ló rạng, xác Dust Bunny tan thành tro bụi. Nhưng hắn biết, có những vệt đen mới đang lấp ló dưới gầm ghế salon. Aurora khẽ nắm tay áo hắn, đôi mắt đẫm nước nhưng không còn hoảng loạn. Bóng hai người kéo dài trên tường – kẻ giết người và đứa trẻ mất tất cả – giờ đây thành đồng minh chống lại quái vật luôn đội lốt sự yên bình.