ER: Phòng Cấp Cứu (Phần 1) Các bác sĩ và nhân viên phòng cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa hạt Chicago luôn sống trong một luồng nước không ngừng nghỉ—ốm đau không hẹn giờ, đau đớn không chọn giờ, và đạo đức thường lao vào intervient như một cú đấm không báo trước. Trênottak giường số 7, một chàng trai 17 tuổi bị đâm tử thương sau cuộcga cãi ở khu Vienna Beef, khi tay y tế vẫn đang thay băng cho그는, điện thoại của bác sĩ tr grab liên tục: đây là mẹ của bệnh nhân, đang khóc thì-than hỏi con trai có sống không, lại là anh chị xã hội từ trạm Verteidigung đề cập về trách nhiệm pháp lý vì nạn nhân là người không có giấy tờ tùy thân. Một góc khác, phụ mẹ đang run run nhờ nhân viên giữ bí mật việc con gái nhỏ bị ngộ thuốc say vì sợ bị denunciar đến welfare office—những lờiPromise "chúng tôi sẽ không nói với ai" được thì thầm trong tiếng rèm roi của máy監視, đồng thời bên phòng khám naast, hai anh em ruin đang lên ljud vì chỉ người cha được ký giấy cho phẫu thuật tim mạch ở bệnh nhân già vô declaroumente, trong khi bố disparu từ năm nay. Không ai có thời gian để ngừng hít thở, vì ngay khi một crise được giải决, chiếc xe cứu thương mới đang kêu xẹt qua ngõ Harrison, mang theo một cụ già bị say rượu ngã xuống cầu железной дороги—lòng đavin của y tế không bao giờ có ruim để nghỉ, chỉ có những giây giây ngắn ngủis giữa các cuộc gọi Capt, đồng tử đã to from stress và mùi thuốc khát cùng mồ hôi lạnh lẽo trên trán những người vẫn chọn đứng lên mỗi sáng để đối mặt với cái unknown tiếp theo.