Giấc Mơ Điên Rồ không phải là những giấc mơ về những đám mây hay những bông hoa. Ở Hàn Quốc, nơi thành công – sự thành công thực sự – được đo bằng việc bạn sở hữu một mảnh đất, một bức tường, một tòa nhà. Nó là thứ bạn có thể chỉ tay vào và nói: “Đó là của tôi.” Và Ki Su Jong – một người đàn ông từng ngồi sau chiếc bàn gỗ nhỏ trong một văn phòng chật chội ở Gangnam, tay cầm cốc cà phê vắt sấy, mắt dán vào màn hình máy tính với những con số nhảy múa – đã nuôi một giấc mơ như thế. Một giấc mơ điên rồ. Một giấc mơ bằng cả sự điên cuồng của kẻ đang chết đuối.
Anh không phải là người đầu tiên. Ở Hàn Quốc, mọi người đều mơ về bất động sản. Nhưng với Ki Su Jong, nó trở thành một nghệ thuật quyền lực. Mỗi buổi sáng, anh đứng trước cửa sổ căn hộ thuê nhỏ, nhìn sang tòa nhà cao tầng kia – cái thứ kim loại và kính lấp lánh như một chiếc nhẫn khổng lồ – và tự nhủ: “Một ngày nào đó, tôi sẽ sở hữu một trong những cái đó.” Anh bắt đầu bằng những đồng tiết kiệm nhỏ, rồi vay mượn, rồi vay thêm, rồi thế chấp cả tương lai. Anh bán nhà mẹ đẻ, lấy tiền đầu tư vào một dự án nhỏ ở Busan. Rồi nghe tin đồn về một khu đất ở Incheon, nơi chính phủ dự định xây cảng mới, anh bán cả căn hộ ở Seoul, góp vốn với một nhà đầu tư khác. Anh trở thành một “chủ đất” – danh từ mà người ta thèm muốn. Nhưng anh không có gì ngoài một tấm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, và một núi nợ mà lãi suất mỗi ngày như một con lửa liếm.
Giấc Mơ Điên Rồ của anh không phải là sự giàu có. Đó là sự hiện diện. Sự hiện diện trong thế giới này, nơi bạn chỉ tồn tại nếu bạn có một địa chỉ. Anh mơ thấy mình đi trên con đường của chính mình, dưới bóng một tòa nhà mang tên mình. Anh mơ thấy mình ngồi trong văn phòng tổng giám đốc, nhìn xuống thành phố, và biết rằng từng viên gạch, từng tấm kính, đều là của mình. Anh mơ thấy mình sẽ được khắc tên lên bảng tin tài chính, được mời tham dự các bữa tiệc của những người thực sự có quyền lực. Nhưng thực tế là một căn phòng trống rỗng, một chiếc giường đơn sơ, những bức thư đỏ từ ngân hàng, và tiếng chuông điện thoại đáng sợ mỗi khi trả lời. Mẹ anh, người từng bán nhà để ủng hộ, giờ sống trong một nhà dưỡng lão nhỏ, gọi điện hỏi: “Con có ăn không?” Anh nói “Có”, nhưng trong đầu chỉ còn những con số âm, những kế hoạch bỏ theo, những cơn đau đầu vì thức trắng.
Rồi làn sóng đầu tư toàn cầu ập đến. Không phải là một cơn bão, mà là một sóng thần tài chính. Các quỹ đầu tư từ nước ngoài, những gã khổng lồ với túi tiền không đáy, đổ vào thị trường Hàn Quốc như một cơn lốc. Họ mua mọi thứ – những dự án tồn tệ, những mảnh đất bị thừa, cả những khoản nợ xấu – với giá cao gấp đôi. Họ làm nảy sinh một cơn sốt: mọi thứ đều tăng giá, mọi thứ đều có thể bán. Ki Su Jong thấy cơ hội. Anh đang nợ, nhưng nếu anh bán được mảnh đất Incheon – cái thứ mà anh từng coi là “tương lai” – cho một trong những quỹ đó, anh sẽ được trả nợ, còn dư để bắt đầu lại. Anh đàm phán, ký hợp đồng, thậm chí đã nhận tiền đặt cọc. Anh mơ thấy mình tự do, sạch nợ, và có thể bắt đầu một giấc mơ mới, nhỏ bé hơn, an toàn hơn.
Nhưng rồi chính phủ Hàn Quốc – vì áp lực từ dư luận về việc “bán đất nước” – đột ngột đóng băng một số dự án, trong đó có khu đất Incheon. Và tất cả làn sóng đó, như một ảo ảnh, biến mất. Các quỹ rút lui. Thị trường đóng băng. Giá đất rớt tự do. Ki Su Jong không chỉ không bán được, mà còn phải đối mặt với việc tịch thu. Ngân hàng gọi điện: “Anh Ki, tòa nhà – thứ cọc duy nhất anh còn có – sẽ bị tịch thu vào tháng tới, nếu anh không trả được lãi suất.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía tòa nhà kia – cái thứ anh đã từng mơ – giờ đây nó giống như một tòa nhà chung cư bình thường, có người ở, có đèn sáng. Nó không biết anh đang sắp mất mọi thứ. Nó không quan tâm.
Giấc Mơ Điên Rồ của anh bắt đầu sụp đổ. Nhưng điều điên rồ nhất không phải việc mất tòa nhà. Điều điên rồ là việc anh vẫn mơ. Trong những giờ mưa ngoài kia, khi tiếng chuông điện thoại không còn reo, anh ngồi trong căn phòng trống, và tưởng tượng mình vẫn là chủ nhân. Anh vẽ ra những bản vẽ tòa nhà mới, những kế hoạch kinh doanh. Anh vẫn gọi nó là “dự án của tôi”. Anh bắt đầu mơ về một khoản vay mới, một quỹ đầu tư khác, một cơ hội mới. Anh biết đó là điên rồ. Anh biết mình đang chết từ từ vì những con số ảo. Nhưng Giấc Mơ Điên Rồ không cần sự lý trí. Nó chỉ cần một tia hy vọng mỏng manh, và nó sẽ thổi bùng lên thành ngọn lửa.
Một buổi chiều, anh đi dạo quanh khu vực tòa nhà. Đứng ở vỉa hè, ngước lên những ô cửa sổ. Anh tưởng tượng mình bước vào, đi đến tầng trên cùng, ngồi vào chiếc ghế tổng giám đốc, và nhìn xuống. Một người đàn ông trẻ bước ra từ cửa chính, cầm chìa khóa, nói chuyện điện thoại: “Vâng, tôi sẽ điều chỉnh hợp đồng...” Anh là người mua? Hay là người cho thuê? Anh là ai? Ki Su Jong không biết. Nhưng trong giây phút ấy, anh thấy Giấc Mơ Điên Rồ của mình không chỉ là sở hữu một tòa nhà. Nó là sự thuộc về. Thuộc về một nơi nào đó, một cái gì đó, trong cái thành phố khổng lồ này. Và liệu rằng giấc mơ đó có cần một tòa nhà? Hay nó chỉ cần một niềm tin mù quáng, một sự kiên trì điên rồ, để tiếp tục sống trong cái thế giới mà mọi thứ đều có thể bị tịch thu, trừ những gì bạn giữ trong đầu?
Khi trời tối, anh trở về căn phòng trống. Anh mở laptop, xem lại những bản vẽ cũ, những bản thuyết trình đã từng thuyết phục ngân hàng. Anh bắt đầu viết lại, không phải để gửi ai, mà để chính mình tin rằng Giấc Mơ Điên Rồ vẫn còn sống. Và nếu một ngày nào đó, tòa nhà thực sự bị tịch thu, anh sẽ làm gì? Anh sẽ đi đâu? Câu hỏi ấy lởn vởn trong đầu, nhưng anh không trả lời. Bởi vì với Ki Su Jong, Giấc Mơ Điên Rồ không phải là đích đến. Nó là đường đi – một con đường dài, quanh co, và có thể không bao giờ dẫn đến đâu, nhưng bạn vẫn bước, bước, bước, bởi vì dừng lại có nghĩa là thừa nhận mình đã thua. Và thua, trong thế giới Hàn Quốc, là để mất luôn quyền được mơ.
