Giải Cứu Xuyên Không Bộ đồ gia dụng cũ kà trong căn nhà lạnh lẽo vang lên tiếng thở dài nặng nề. Văn Hân nhìn chiếc ghế bành trống trơn nơi ông chồng thường ngồi đọc báo, và góc phòng còn in hằn dấu chân bé xíu của con gái nhỏ, chưa kịp phai. Mười hai ngày. Mười hai ngày kể từ cái ngày mảnh vỡ và tiếng kêu thất thanh ấy cuộn vào giấc mơ đen kịt của cô, khiến cô thức giấc vẫn tưởng mình đang trong cơn ác mộng. Nhưng rồi, những dấu hiệu bất thường xuất hiện. Có lần cô vô tình đánh vỡ chiếc bình thủy tinh lưu niên ngày cưới, và mở mắt ra thấy nó lại nguyên vẹn trên kệ. Lần khác, cô nhớ con gái có lẽ đã quên cặp sách ở trường, vội vàng chạy đi tìm, nhưng khi quay về căn nhà cũ kỹ, cô lại thấy bản thân đang ngồi yên ở sofa với chiếc cặp sách đã cầm trên tay. Thời gian cứ như dòng sông đảo chiều, nhưng dòng sông ấy chỉ chảy ngược trong phạm vi mười hai ngày, đủ để... cứu lấy một ngày. Ban đầu, cô tưởng mình điên. Rồi nỗi tuyệt vọng và tình yêu vô bờ bến đối với hai người đã khuất, với hai mảnh đời mà cô từng nắm giữ, trở thành ngọn đuốc duy nhất. Văn Hân hiểu rằng mình đã được trao một "Chìa Khóa Thời Gian" bất đắc dĩ, một cơ hội duy nhất để thực hiện Cuộc Chạy Đua Nghẹt Thở với định mệnh. Mỗi "lần quay về" mười hai ngày trước, cô lại canh chừng con gái như một con hổ, giám sát từng bước chân, từng hơi thở của chúng, như thể định mệnh đang rình rập ở khung cửa nhà trường, sau góc đường, trong chính bữa cơm tối. Nhưng định mệnh không phải là tia chớp duy nhất. Nó là một mạng lưới. Cô cứu con khỏi chiếc xe đạp có thể trượt ngã, thì chồng cô lại vô tình uống phải thứ thức uống có vấn đề. Cô ngăn chồng không đi siêu thị mua ít đồ, thì một cơn đau tim bất ngờ ập tới. Mỗi lần cô chống chọi lại một mối đe dọa, một cái chết khác lại lộ diện từ hư không. Mười hai ngày ấy như một vòng xoáy, một lời thách thức đầy cay nghiệt: "Cứu được một người, sẽ mất người kia." Cô trở thành một kỹ sư thời gian thô sơ, lập kế hoạch, quan sát, ghi chép lại từng chi tiết nhỏ nhất trong ngày. Cô học cách nói chuyện với hàng xóm để thay đổi lịch trình, tìm cách sửa chữa thiết bị điện rởm trong nhà trước khi nó gây hỏng hóc. Cô phải đối mặt với chính mình trong gương – một Văn Hân đầy hoảng loạn, vừa mang trong mình hy vọng cháy bỏng vừa chịu đựng áp lực tinh thần đến điên loạn. Có những lúc, cô chỉ muốn gào to lên, xé toạc chính bản chất "quay ngược thời gian" này, bởi sự lặp đi lặp lại giống như một cỗ máy hành hình cứng nhắc. Nhưng rồi, trong một lần lặp, cô phát hiện ra dấu hiệu khác. Thứ gì đó không nằm trong kế hoạch, một yếu tố ngoại lai mà cô chưa từng chú ý. Có thể là một chiếc xe lạ luôn lởn vởn gần nhà trường con cô, hoặc một giọng nói lạ trên điện thoại chồng cô. Định mệnh có vẻ... chủ động. Nó không chỉ gửi những thảm họa ngẫu nhiên. Nó theo dõi và điều chỉnh. Giờ đây, cuộc chạy đua không chỉ là việc giữ con và chồng khỏi những tai nạn rõ ràng. Nó trở thành một cuộc điều tra. Văn Hân phải vừa chạy, vừa quan sát, vừa suy đoán xem thực chất của định mệnh là gì. Liệu có kẻ nào đã chủ động châm lửa hay vụ nổ ban đầu chỉ là một phản ứng dây chuyền từ một sự cố khác? Mười hai ngày là giới hạn của năng lực, nhưng liệu đó có phải là giới hạn của âm mưu? Trong căn nhà im lặng, Văn Hân một lần nữa nhắm mắt, cảm nhận một lần nữa dòng chảy ngược của thời gian ùa về. Tay cô siết chặt tấm ảnh gia đình cũ kỹ. Lần này, cô sẽ không chỉ đóng vai trò của một người mẹ vùng lên. Cô sẽ là một thợ săn thời gian. Bởi sau cùng, "Giải Cứu Xuyên Không" không chỉ là khả năng đảo ngược thời gian. Nó là lựa chọn không khoan nhượng của một người phụ nữ, sẵn sàng dùng cả hồn ma của bản thân để đối đầu với một thế giới đã định sẵn mẹo để đánh cắp đi những gì cô yêu quý nhất. Và cô biết rõ, mỗi lần quay về, cô không chỉ đang tìm kiếm một lối thoát. Cô đang từng bước khám phá ra chân trời của chính nỗi sợ hãi mình đang đối mặt. Vậy, ngày mai, sau khi mặt trời mọc, cô sẽ bắt đầu lại. Lần thứ bao nhiêu? Cô không còn đếm được nữa. Điều duy nhất cô biết là trái tim của con gái và nụ cười của chồng còn đang đập và tỏa sáng ở đâu đó trong bốn mươi tám giờ tới, và cô phải đưa chúng về. Dù có phải đánh đổi chính mình... hay đánh đổi thời gian.