Trong cõi giang hồ đầy rẫy âm mưu, nơi những ngọn đèn hoa đăng lấp lánh dưới bóng tối, Giang Hồ Dạ Vũ Thập Niên Đăng đã chứng kiến một màn đối đầu không tiếng động giữa hai nhân vật khiến cả võ lâm phải ngước nhìn. Mộ Thanh Yến, từ trong bóng tối của một thế lực ngầm, cất bước như một bóng ma. Tay y không cần rút kiếm, chỉ một nụ cười lạnh lẽo, một câu nói đong đếm đã đủ khiến kẻ địch tan thành mây khói. Y hành sự quyết đoán, không thương tiếc, mọi bước đi đều tính toán như một ván cờ sống còn. Trái ngược hoàn toàn, Thái Chiêu – một nữ nhi giang hồ – lại như một làn gió trong trẻo thoảng qua chốn bùn lầy. Tính tình nàng thoải mái, sáng suốt, lòng dạ thẳng thắn, không tranh giành danh lợi với đời. Hai người, hai cực cảm xúc và lý trí, bỗng chốc gặp nhau, lao vào một màn giằng co khiến sông nước phải ngừng lại. Cũng chính trong sự đối đầu ấy, một mối tình như sợi tơ tằm vô hình vô ảnh bắt đầu kết nối, đan xen giữa những mũi kiếm sắc bén và những trận đấu trí tàn khốc. Tình yêu của họ không phải loài hoa nở trong vườn thuận lợi, mà là một đóa hồng gai nở giữa vách đá cheo leo – ngọt ngào từng hơi thở, nhưng đau đớn từng đổi thay. Giữa chốn giang hồ quỷ quyết, nơi mặt nạ "hiệp sĩ" và "bại hoại" được thay đổi liên tục, Mộ Thanh Yến và Thái Chiêu chung sức, chung lòng, dùng chính sự thông minh và lòng dũng cảm của mình để xé toạc lớp lừa dối dày đặc. Họ trải qua những lúc yêu nhau đến điên đảo, rồi lại vì nghĩa khổ mà quay mặt đi, vô vàn ngã rẽ trong đường tình, đường nghĩa. Từng trận đấu trí không ngừng nghỉ, từng câu nói hàm ý, từng ánh mắt trao nhau trong đêm trường, tất cả đã khắc họa nên một bức chân dung hiệp nghĩa không hề điêu khắc, mà đầy chất liệu của hơi thở, mồ hôi và cả những giọt máu nhòa niềm tin – một bức tranh đời thường bằng cả xương thịt và tâm can. Và câu chuyện ấy, không phải của riêng hai con người, mà chính là hơi thở của một thời đại: Giang Hồ Dạ Vũ Thập Niên Đăng – nơi ánh đèn hoa đăng soi rõ cả những mảnh vỡ và ánh sáng của nhân tính.