Giới hạn dọc là ranh giới mà không phải ai cũng có thể vượt qua, nhất là khi đối mặt với K2. Vào mùa đông năm đó, Annie Garrett cùng nhóm leo núi đã bị kẹt ở độ cao gần đỉnh, nơi không khí loãng đến mức mỗi nhịp thở trở thành cơn đau. Cô đã cố gắng liên lạc về trại căn cứ, giọng nói run rẩy vì lạnh và kiệt sức. Peter, anh trai cô, nghe được tín hiệu yếu ớt và biết rằng mọi giây phút trôi qua có thể là giây phút cuối cùng của em gái mình. Không đắn đo, anh tập hợp một đội cứu hộ, những người đã từng chinh phục nhiều đỉnh núi hiểm trở. Nhưng K2 không giống bất kỳ nơi nào khác. Giới hạn dọc ở đây không chỉ là độ cao, mà còn là ranh giới của sự sống và cái chết. Khi đội cứu hộ tiến lên, mỗi bước đi đều phải đối mặt với gió tuyết mù mịt, băng trơn trượt và nguy cơ lở tuyết bất ngờ. Trong khi đó, Annie nằm trong một hang băng, thân thể đông cứng vì thương tích và giá rét. Hang băng ấy vừa là nơi trú ẩn, vừa là chiếc quan tài có thể chôn vùi cô bất cứ lúc nào. Hành trình giải cứu trở thành cuộc chiến với chính thiên nhiên. Những người cứu hộ phải vượt qua giới hạn dọc của bản thân, đẩy cơ thể và tinh thần đến cực hạn. Nhưng thiên nhiên không khoan nhượng. Những trận bão tuyết ập đến, những vách đá bất ngờ sụp đổ, và cả sự cố thiết bị liên lạc hỏng hóc khiến họ lạc lõng giữa trắng xoá. Mỗi quyết định đưa ra đều có thể cứu người hoặc cướp đi mạng sống của chính họ. Giới hạn dọc không chỉ nằm ở độ cao của ngọn núi, mà còn ở ranh giới giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa sự sống và cái chết. Annie và những người cứu hộ đều hiểu rằng, có thể họ sẽ không bao giờ trở về. Nhưng chính tình thân, tình đồng đội và khát vọng sống đã thôi thúc họ tiến lên, dù biết rằng mỗi bước đi có thể là bước cuối cùng.