Dưới chân núi Yoshino, nơi những ngọn đồi Mimasaka uốn lượn như sóng lặng, gió vẫn hát bài ca cũ mỗi chiều qua khe cửa lớp học. Keiya khoanh tay trên bàn, mắt dán vào đám mây lười trôi giữa khung cửa sổ mờ bụi. "Một ngày nữa lại tắt", cậu nghĩ thầm, tiếng bước chân bạn bè rục rịch ra về chẳng khác tiếng lá khô xào xạc. Mười bảy mùa hè đi qua trong cái thị trấn Okayama này tựa chiếc đồng hồ quả lắc đã đứt dây cót. Rồi một buổi hoàng hôn tháng Năm, chuyến tàu cuối từ Kyoto dừng lại ở ga làng - điều chẳng mấy khi xảy ra. Chiếc vali nâu sậm va vào bậc thềm sân ga loảng xoảng, theo sau là đôi giày Mary Jane đen bóng và váy vải thô phủ bụi đường. Keiya lúc ấy đang vắt vẻo trên hàng rào gỗ, giật mình khi nghe thứ âm thanh chưa từng thấy: tiếng móng tay ai gõ nhịp lên mặt vali kim loại, thanh trong tựa những hạt mưa rơi trên mái tôn hoang. "Chị đến từ vùng nào thế?" - thằng bé bán báo dũng cảm nhất làng cất lời khi Rika đi ngang. Nghệ sĩ piano ấy quay lại, nụ cười như cơn gió xuân vội vã thổi tung mấy cọng tóc mai: "Nơi gió mang phím đàn đi lạc". Câu trả lời khiến lũ trẻ con nhìn nhau ngơ ngác, riêng Keiya thấy ngực trái mình đập một nhịp nghịch phách kỳ lạ. Những ngày sau đó, thanh âm Chopin bắt đầu rỉ ra từ căn gác xép nhà cụ Oshiro - nơi Rika thuê trọ. Khúc nhạc len qua kẽ ván gỗ mục nát, trộn lẫn tiếng sáo diều của đám trẻ chăn bò, tựa dải lụa mềm buông trên cánh đồng lúa đang thì con gái. Keiya thường đứng lặng dưới gốc cây bồ đề già, nơi tiếng piano và gió đồng từ những ngọn núi xa gặp gỡ. Đôi lúc, những nốt thăng bổng vụt tắt, chỉ còn tiếng thở dài của người nghệ sĩ vọng xuống vườn cải… "Chơi cho gió nghe à chị?" - Keiya lần đầu dám cất tiếng khi thấy Rika mở toang cửa sổ tập đàn. Ánh mắt nâu sậm của cô nhìn ra khoảng không nơi đám mây chiều đang gấm vàng: "Gọi là… gửi đến bạn âm nhạc của gió thôi". Rồi như sợ lỡ nhịp tâm tình, những ngón tay thon lại chạy vội trên phím ngà, cuốn trôi câu hỏi chưa kịp thành lời của cậu trai mới lớn. Nhưng trong khúc nhạc tự do ấy, Keiya nghe được điều gì chùng xuống. Rika hay dừng đột ngột giữa bản Ballade số 2, mắt đăm đăm nhìn chấm đỏ trên tờ nhạc cũ kỹ - thứ dấu tích duy nhất gợi về hành trình trước khi cô đến nơi này. Có những đêm khuya, bóng cô chập chờn bên bến xe vắng, chiếc điện thoại nóng rực trong tay và giọng nói vội vã bằng thứ ngôn ngữ xa lạ. Gió đêm tháng Sáu bỗng không còn trong trẻo nữa, mà mang hơi thở mặn chát tựa cửa biển xa nào… Rồi cái ngày thị trấn chuẩn bị lễ hội Obon, Rika biến mất. Chiếc vali phủ đầy tờ nhạc xếp nếp vẫn còn trong phòng trọ, hờ hững như dấu chấm lửng giữa khúc ca. Keiya đuổi theo chiếc xe buýt cuối cùng về phía núi, hơi thở đứt quãng gọi tên người nghệ sĩ, chỉ để nhận lại tiếng vọng của chính mình trong rừng thông xào xạc. Gió lạnh len qua kẽ tay, mang theo thứ âm nhạc mơ hồ tựa bản nhạc piano chưa tàn phím…