Đêm mưa gió xối xả, hai chị em Ninay và Tonette không ngờ rằng mảnh ghép cuối cùng lật xuống sẽ là trái tim tan nát. Đã năm năm họ sống trong căn gác nhỏ như hai cành hoa đan quấn, Tonette luôn là ánh đèn đường cho Ninay dắt xe đêm muộn, Ninay là chiếc phao khi Tonette đuối sức sau ca trực bệnh viện. Thế rồi ô cửa trời ấy bỗng khép hờ bằng nụ cười bất chợt của Toàn – viên quản lý trẻ ở phòng tập yoga tối thứ Năm. Hai nụ hôn đầu tiên mở màn cuộc chiến không lời. Ninay dán lên tủ lạnh tấm thiệp anh nhờ gửi, chữ viết tay nguệch ngoạc mà Tonette nhận ra ngay cái cách chữ "e" cuối bị vòng xuống như móng ngựa - thứ nét chữ cô từng thấy trong tờ giấy nháp anh bỏ quên khi đến thăm lớp dạy võ của mình. Tonette hẵng cười nhạt ném lại chiếc khăn thêu Aria, lời cảm ơn anh tặng hôm cô chăm sóc khi anh sốt xuất huyết. Chị em họ vẫn cùng ăn tối, vẫn khoác tay nhau dạo phố, nhưng lưng nhau mỗi đêm đầy dao găm nhỏ xíu bằng những tin nhắn chưa đọc, hờn dỗi vo tròn sau phát màn hình chín giờ khuya. Rồi cánh cửa phòng khách vỡ toang đúng sinh nhật Ninay. Tonette đứng chôn chân bên thềm, tóc ướt đẫm nước mưa, trong tay túi quà làm bằng nửa tháng lương gửi em. Còn Toàn nắm tay Ninay sau bàn ăn, chiếc nhẫn hồng ngọc đặt cạnh bánh kem tan chảy. Cơn giận đỏ ngầu trào lên khi Ninay vô tư thử nhẫn vào ngón tay, không hiểu ánh mắt rạn vỡ của chị gái. Lằn ranh tình chị em xéo nát trong tiếng quát: "Cậu đã xem hộp ký ức dưới gầm giường chưa?" Tonette ném chiếc USB xuống bàn, màn hình laptop mở toang bức thư tình viết dở anh gửi cô từ hè năm ngoái. Ninay chới với khi nhận ra những câu từ ấm áp anh từng thì thầm bên tai mình nguyên văn y như cổ tích giấy. Hai chị em lần đầu nhận ra họ chỉ là hai mảnh ghép hoán đổi cho trò vui của kẻ thứ ba. Đêm muộn không ai ngủ. Hai dáng người ngồi co ro hai đầu cầu thang gỗ. Tình chị em nứt rạn nhưng chẳng đứa nào buông tay xuống bếp lấy chai rượu mở nắp. Phía cửa sổ, bóng Toàn đứng thẫn thờ ngoài mưa, bó hoa cúc vạn thọ Ninay thích ướt sũng trong tay. Nhưng cả căn gác nhỏ hình như đã đóng cửa từ lâu.