Họ chưa bao giờ nghĩ rằng, "nghĩa địa" của giấc ngủ và sự bình yên lại nằm ngay sau bức tường chung căn nhà mới mua được. Cặp vợ chồng trẻ, Hùng và Mai, với đứa con sơ sinh mới eight tuần, đang vật lộn trong một cuộc chiến thầm lặng mà họ gọi là "chiến dịch giữ gìn sức khỏe". Kẻ thù? Không phải ai khác, chính là Hàng Xóm Ôn Dịch – căn nhà trọ đông đúc phía bên kia bức tường gỗ mỏng. Thứ bản năng bảo vệ con cái khiến Mai cảm thấy bất an mỗi khi những tiếng cười nói vang trước, tiếng guitar chập chờn, và mùi khói thuốc lá phảng phất len qua từng khe cửa. Hùng, dù cố tỏ ra bình thường, cũng không thể phớt lờ những ánh mắt lo âu của vợ mỗi lần con khóc thét trong đêm, có thể bị lộn xộn bởi tiếng ồn từ phòng bên. Đó không chỉ là ồn, mà là một loại ôn dịch khác – sự thiếu ý thức, sự sống phóng khoáng bất chấp ranh giới, vô hình trung xâm phạm không gian thiêng liêng của một gia đình non trẻ. Họ thử đối phó bằng những cách nhỏ nhặt: dán thêm tấm cách âm, mua máy tạo ủi ấm để dỗ con, nói chuyện nhẹ nhàng với chủ nhà trọ. Nhưng Hàng Xóm Ôn Dịch dường như có một hệ miễn dịch khác. Những sinh viên ấy trẻ, vô tư, coi đó là cuộc sống đích thực. Họ không biết, hoặc có thể không quan tâm, rằng đằng sau bức tường ấy là một đứa trẻ đang cần sự tĩnh lặng để phát triển, và hai người mẹ cha đang kiệt quệ vì thiếu ngủ và lo âu. Câu hỏi lớn đặt ra không phải là "ai đúng ai sai", mà là làm thế nào để tồn tại song song trong hai thế giới hoàn toàn đối lập: một bên là sự ổn định, nhỏ bé và cần được bảo vệ của gia đình; một bên là sự tự do, bấp bênh và đôi khi ồn ào của tuổi trẻ đang tìm kiếm chính mình. Họ bị đẩy vào thế bất lực, phải học cách chịu đựng, phá vỡ, hay đầu hàng trước một ôn dịch văn hóa sống chung mà không ai dạy họ cách phòng chống? Mỗi đêm, khi những bóng đèn neon nhấp nháy từ phòng trọ chiếu xuyên qua khung cửa sổ, Hùng và Mai lại trao cho nhau ánh mắt mệt mỏi. Họ hiểu rằng, cuộc sống giờ đây không chỉ là chăm con, làm việc, trả nợ. Cuộc sống giờ còn là một nghệ thuật sống chung, một sự đàm phán tế nhị và đôi khi đầy cay đắng với chính Hàng Xóm Ôn Dịch – một phần tất yếu, phũ phàng và không thể đánh bại hoàn toàn của đô thị hóa.