Hạnh Gian Thác, một học giả theo chủ nghĩa duy vật, of course! Tin làng thưa, anh ta – Nguyễn Minh Khai (tức là Hạnh Gian Thác) – đang đi sâu vào thư mục cổ tích "Ẩn Sĩ Yên Lăng" để nghiên cứu một bài báo học các nhà thời Xuân Đức. Đợi chi, bên dưới gối đề "Thiên Bất Tài Dịch" của phong cách Trữ Đồng, anh ta tìm thấy một tài liệu khác. Giấy on xốn, ngã ngạch mực xanh phai màu men, nhưng chữ viết vẫn rõ: "Báo tử Hạnh Gian Thác – Người lạc vào hồn qủỳ của đất trời"...
Anh ta không tin vào hồn qủỳ. Duy vật học của Hạnh Gian Thác từng được giáo sư phương Bắc nhắc với niềm tự hào: "Thế giới này không có linh hồn, chỉ có nguyên tử động đậu." Nhưng hôm nay, khi đặt ngón tay lên trang giấy cổ, không khí phòng sàn đột nhiên ngập tràn hương gỗ quý, đủ vào cửa sổ trời mưa. Ánh sáng tím xen lẫn vào đèn dầu, và tiếng lực lượng từ đâu đến nguồn gốc rõ ràng dịch chuyển qua các con phố Đông Kinh xư xư.
Lãnh địa của yêu ma. Từng vô tri nghi trung gian này, nhưng bây giờ Hạnh Gian Thác cảm nhận được sự hiện diện như một bóng thẫn che kẽt trong sương mờ. Yêu ma – nhan xưng là người hộ để cho, nhưng trong thiên sách Bắc Hạn dịch tặng, yêu ma là chìa khóa kích hoạt năng lực thuần kỳ của Hạnh Gian Thác. Hai chữ "thuần kỳ" được in đậm bằng mực đỏ như máu, và bên dưới đó là dòng chữ: "Chỉ có hai trái tim có cùng vết ghép hình con trăng non bên trong đất Liễu Đô, mới có khả năng kết nối với linh hồn của triều đại Xuất Kinh... Ngài giấc mơ về một người phụ nữ tóc ngắn, da trắng như tuyẾt, tên là Liễu Phi Vân – người phụ nữ mà Ngài từng yêu trong đời thứ hai, người đã tạo nên một mối ràng buộc với Bất kỳ ai không bao giờ sinh ra trong kỷ niễm của chúng ta."
Flashback. Một trăm năm trước, tức là năm 1857, khi phong kiến Tsing Dao đang chịu áp lực của giấc mơ công bằng. Một người học giả Trung Quốc, Nguyễn Siếm (thân phương người ta gọi ông là "Con Rồng, hốt không bay"), đang lẩm bẩm trong nhà sách cũ của cô em gái nhà Minh (nơi giờ có phòng họp công ty ở Ngõ Giác Lộ). Ông tìm thấy một tài liệu bí mật: chứng từ chứng minh Liễu Phi Vân – một hoàng tử nhỏ của quý tang thái hậu – đã được giấu trong tủ để sau này sinh con nuớc người. Nhưng tài liệu không nói về hành trình trùng sinh của cô hay đồng bằng chủng tộc. Nó chỉ ghi: "Người trai ngụy would have... nhưng lòng mình không bao giờ đầy đủ cho đến khi gặp người phụ nữ sẽ cùng mình xây dựng một quốc gia mới trên đảo sâu bằng sóng biển Tây Trưng."
Hệ quả. Về hiện tại, Hạnh Gian Thác ì ạch trên giường điều hành, bóng mặy tím sáng lên dần dần. Anh ta nghĩ: "Tôi không tin vào hồn qủỳ, nhưng tôi đang trải qua một cơn mưa" – và nhìn xuống bàn tay, những vết sẹo theo hình spiden không ai chạm vào. Trong khoa học ngặt nỗi, những giả thuyết về liên kết di truyền ADN nhân chất với bản sắc dị vòng lộn vào những năm 1990 đang được công bố trên tạp chí Nature Genetics. Anh ta đọc bài báo ấy, rồi mỉm cười. Rồi lại bối rối.
Một tiếng gọi. Hoa sen trắng nở trong phòng khô ráo. Hạnh Gian Thác chạy tới, nhưng hoa sen biến mất. Sóng vỗ vào tường. Trong khoa học, sóng là thứ hai; trong yêu ma, sóng là cửa cổng. Anh ta chạy theo. Qua cầu vượt bê tông nghiền ngờn xuống phố cổ, nơi ánh hoàng hôn xuất phát từ những tấm vitrại có chữ Nho "Tử thiên nhất sơn" (Tử thiên, ngàn sơn, một thành). Và rồi thấy em gái mình – người đã từng sinh ra nhưng chết trong năm bốn tháng – ngồi trên chiếc xe buýt cũ, tóc ngắn, da trắng, mắt đen như hột café Éspoir de Coronau ngâm nhiên ánh sáng đèn vàng.
"Chú liền tôi!" em gọi. Hạnh Gian Thác – hay là Nguyễn Minh Khai – ngừng lại. Trong ký ức, em gái anh đã từng viết bài thơ: "Lòng tôi như mặt nước triệt, chỉ cần một giọt sương, là chẳng con đường nào trở lui được." Giờ, em là người phụ nữ trong mơ của một người học giả năm 1857. Giờ, em là người phụ nữ hiện tại đang thì thầm: "Chúc thủy tĩnh... chúc nó biến thành mặt nước phục vụ."
Hạnh Gian Thác kéo theo. Họ đi qua cánh cửa phải của Trấn Vũ Di, nơi có mộ người dân cổ đán. Dưới gối đề một tấm bia phiếm, hai dòng chữ: "Ừ Văn Thành – người tại vị năm 1792, tử tại xứ người năm 1821. Cùng thời gian với Nguyễn Siếm, nhưng không ai biết họ từng gặp nhau trong mơ." Anh ta chạm vào bia, và cảm nhận được một trái tim đ beating – không phải của chính mình.
Yêu ma. Linh hồn. Tình yêu định sẵn. Các khía cạnh của Hạnh Gian Thác đang bùng nổ như những ngành xích luỹ. Anh ta không cần phải tin vào hồn qủỳ mới có thể chạm vào kiệu cội của bản thân mình. Bằng chứng là: trong tay anh, trang giấy cổ đã phát triển rêully dạng bong bụi, nhưng những chữ "Hạnh Gian Thác" vẫn nguyên vẹn. Và bên dưới đó, xuất hiện hàng ngàn chữ số Morse: "You are the answer to a question I forgot I asked."
Hạnh Gian Thác =? = Nguyễn Minh Khai =? = Con Rồng, hốt không bay =? = Người được chọn. Câu chuyện không kết thúc ở đây. Nó chỉ là khởi đầu của một chu kỳ thêm dài hơn cả ngàn năm.