Sau khi trận chiến kinh thiên động địa giữa cha và con—Baki Hanma và Yujiro Hanma—chấm dứt, một khoảng trống vô hình, đầy tịt mở ra trong thế giới các võ sĩ. Baki, dù đã chạm tới ranh giới mới của sức mạnh, bỗng thấy lòng mình trống rỗng. Đối thủ xứng tầm đã không còn, còn những bậc tiền bối như Doppo Orochi, Katsumi Orochi hay Retsu Kaioh dù vẫn hiện diện, cũng cảm nhận được sự thiếu vắng ấy. Họ sống trong một thời đại mà đỉnh cao đã tạm thời chạm đến, để rồi nhận ra: cuộc đời không còn là những trận chiến sinh tử, mà trở thành một sự chờ đợi nhàm chán cho một kẻ thù xứng đáng xuất hiện.

Nhưng sự chờ đợi đó không bao giờ kéo dài mãi. Ở độ sâu 364 mét bên dưới chân Tháp Tokyo Skytree—nơi tầng thấp nhất của tháp kim loại khổng lồ phản chiếu ánh đèn thành phố—một kế hoạch bí mật đã được thực thi. Không phải do tổ chức tội phạm, cũng không phải bởi chính phủ, mà bởi một nhóm học giả và pháp sư kiếm đạo cực kỳ bí ẩn, họ tụ tập những mảnh vỡ lịch sử, những bản sao cổ xưa, và cả tinh hoa của các trường phái kiếm thuật Nhật Bản chỉ để thực hiện một điều: hồi sinh kiếm sĩ vĩ đại nhất trong lịch sử đảo quốc—Miyamoto Musashi.

Họ không gọi ông bằng danh xưng "thánh thần kiếm", mà gọi bằng một cái tên khiến cả thế giới giật mình: "Vô địch" (Unrivaled).

Khi Miyamoto Musashi được "giải phóng" trở lại thời hiện đại, ông không phải một cỗ xác ma hay bóng ma từ quá khứ. ông xuất hiện như một hiện thân của lịch sử bản thân—một người đàn ông khoảng tuổi 40, mặc trang phục truyền thống, đôi mắt sâu thẳm như thể đã nhìn qua hàng thế kỷ. Nhưng điều khiến mọi người khiếp sợ không phải ngoại hình, mà là cách ông di chuyển và sử dụng kiếm. Bằng kiếm thuật hai kiếm (Nitō Ichi) hoàn hảo đến nghịch lý, ông cắt qua không khí với tốc độ vượt xa quy luật vật lý hiện đại, mỗi nhát chém mang theo khuếch tán sóng xung kích, xé nát lớp không khí phía trước. Không cần thi triển "Rasetsu" (phòng thủ tối thượng) như trong thời Chiến Quốc, Musashi giờ đây vượt qua khái niệm phòng thủ—mọi đòn tấn công của kẻ đối diện đều bị đọc ngay trong tư thế phát động, rồi bị đánh bật trước khi kịp thành hình.

Thế giới võ thuật hiện đại, vốn xoay quanh sức mạnh cơ bắp, kỹ thuật đấu vật, hay năng lượng khai hỏa, trước kiếm đạo của Musashi trở nên lỗi thời một cách đáng sợ. Chỉ trong vài giây giao đấu đầu tiên, Retsu Kaioh bị chém rách áo giáp, Doppo Orochi lãnh trọn một đường kiếm xuyên qua vai nhưng không rạch da—bởi Musashi cố ý dừng lưỡi kiếm cách da một sợi tóc. Ông không giết, ông dạy: từng nhát chém là một bài học về không gian, thời gian, và giới hạn của con người.

Và rồi Baki Hanma, kẻ duy nhất có thể hiểu được sự đau khổ và tuyệt vọng khi đối mặt với một đối thủ vượt xa phạm vi tưởng tượng, bước vào trận chiến này. Tiếng gầm của Musashi không phải là thứ âm thanh từ cổ họng—nó là tiếng rít của lưỡi kiếm xé gió, là sự chuyển động của zanshin (tâm thế kiếm đạo) bao phủ toàn bộ không gian đấu trường.

Trận chiến giữa Baki—biểu tượng của sức mạnh nhục thể đỉnh cao—và Musashi—hiện thân của kiếm đạo tuyệt đối—trở thành cuộc chạm trán giữa hai thời đại. Mỗi cú đấm của Baki mang sức nặng như núi lửa, nhưng mỗi lần Musashi di chuyển, ông biến mất trong tư thế, rồi xuất hiện sau lưng Baki với lưỡi kiếm đã chạm vào da.

Nhưng Musashi không chỉ là một kẻ thù. Ông trở thành thử thách sống còn đối với mọi võ sĩ: liệu võ thuật hiện đại có thể vượt qua kiếm thuật cổ xưa đã được tiến hóa đến mức tối thượng? Liệu sức mạnh thuần túy có đủ để đối đầu với tốc độ và ý chí tuyệt đối?

Hành trình mới này không còn là cuộc đấu tranh cho danh dự hay sức mạnh—mà là cuộc chiến sinh tồn của cả một thế hệ võ sĩ trước một samurai bất bại từ quá khứ, người mang trong mình ý chí không khoan nhượng và kiếm đạo không sao chép được.

Và khi Musashi thầm thì câu nói:

"Kiếm không phải để cắt. Kiếm là sự hiện diện của cái chết."

tất cả mới ý thức rằng:

Họ không chiến đấu với một người. Họ chiến đấu với lịch sử của sự bất bại.