Hẻm núi đồng đón Johnny Carter bằng những vách đá dựng đứng nhuốm màu đồng thau, gió hun hút thổi qua khe núi như tiếng rên của quặng mỏ. Nhóm thợ đồng nước da cháy nắng đứng khép nép trước lán trại ọp ẹp - bàn tay chai sạn nắm chặt cuốc chim mà lòng bàn tay trắng bệch. Họ chẳng cần nói, Johnny đã đọc thấy bóng ma đói nghèo trong mắt họ. Khu mỏ lộ thiên phía tây Hẻm núi đồng mấy tuần nay thành chiến trường. Bọn cướp quặng mang mặt nạ vải thô, dao quắm lấp lánh dưới chân núi chặn mọi chuyến xe ngựa. Chúng cười nhạo khi nghe tiếng búa của thợ mỏ vọng từ vách đá, như đàn quạ rình xác chết. Johnny gạt nhẹ bụi đồng bám trên nòng súng Colt, khói thuốc rê vấn vương quanh mép. "Ngày mai trời chạng vạng," giọng anh trầm đặc như quặng nung chảy, "chúng mày sẽ biết tay ai cầm trịch Hẻm núi đồng." Hắn nhẩm tính từng tấc đất hiểm yếu giữa hai dãy núi đồng: chỗ tảng đá lở che khuất, nơi khe hẹp chỉ đủ một bóng người nghiêng mình. Khi bóng chiều đổ dài tựa vết máu khô lên vách núi, tiếng vó ngựa rậm rịch vang lên. Johnny nín thở giữa hơi đồng ngăm đắng, ngón tay trỏ quen thuộc với cò súng run nhẹ khi tia nắng cuối cùng lọt qua kẽ đá - ánh sáng vàng vọt chiếu thẳng vào mặt tên cầm đầu. Khói súng hòa lẫn bụi đồng tạo thành thứ mùi chua lòm. Bảy phát đạn, bảy xác ngã gục dưới chân núi. Lũ cướp còn lại hét lên thất thanh, bạt mạng phi ngựa về phía khe núi tối om như muốn chui vào lòng đất. Johnny nhổ bã thuốc xuống phiến đá lấm tấm kim loại, tiếng nổ chậm rãi từ khẩu súng ngắn khóa an toàn đuổi theo bọn chúng như lời cảnh cáo. Sáng hôm sau, xe ngựa chở quặng lại nối đuôi nhau rền rĩ trên con dốc Hẻm núi đồng. Thợ mỏ đứng nhìn Johnny sửa lại khẩu súng dưới bóng cây thù du già, những ngón tay họ lần đầu sau nhiều tháng không run rẩy khi cầm lấy bữa trưa đạm bạc. Vệt đồng đỏ trên vách đá nhạt dần theo nắng, như vết thương cũ đang hồi sinh.