Tên Hí Ban Tiểu Tử là cái tên gợi nhiều sự tò mò. Nghe như một biệt danh được gọi trong那些 góc phố nhỏ, trong những giấc mơ tuổi thơ đầy ắp tiếng cười và cả những nước mắt lăn dài trên gò má. Hắn không phải là một anh hùng lớn lao, cũng chẳng phải một tên côn đồ cả. Hắn chỉ là một thằng nhãi, một Hí Ban Tiểu Tử, sống giữa cuộc đời đầy bộn bề, mà vẫn giữ được một tâm hồn lấp lánh như sao trời. Hãy nhìn vào khuôn mặt hắn. Đôi mắt hơi hí, lúc nào cũng như đang thì thầm một trò đùa nào đó với thế giới bên ngoài. Nụ cười ngây ngô, có khi méo mó vì nghịch ngợm, nhưng lại ấm áp như ánh mặt trời buổi sớm mai. Hắn mặc chiếc áo cũ, may bằng những mảnh vải chạch, những mảng phết sơn loang lổng, như một bức tranh vô thức của chính đời hắn. Đôi dép lốp dính đầy bùn, in những dấu chân nhếch nhác khắp các con hẻm, những con đường đất đỏ, những bãi cỏ dại. Hắn đi, hắn chạy, hắn rong chơi, và trên bước chân ấy in hằn những ký ức của một tuổi thơ không quy hoạn. Hí Ban Tiểu Tử – tên gọi ấy hàm ý một sự hài hước, một sự giả dối nhẹ nhàng, một phong cách sống “hí” như kịch, mà bản chất lại giản đơn, trong trẻo. Hắn hí như một nghệ sĩ đường phố, biến những nẻo đường quen thuộc thành sân khấu, biến những trò nghịch ngợm nhỏ thành màn trình diễn đầy màu sắc. Hắn có thể ngồi hàng giờ bên bờ rào, quan sát đàn kiến lổn ngổn chuyển nhà, và thấy trong đó cả một vũ trụ vận hành nghiêm túc. Hắn có thể đứng dưới cơn mưa đầu mùa, hắt hơi một cách thảm hại, rồi lại cười khúc khích vì cảm giác mát rượi của những hạt mưa trên da. Nhưng đừng nghĩ hắn chỉ là một thằng ngốc nghếch. Trong ánh mắt hí ại ấy, sau nụ cười như trẻ con, Hí Ban Tiểu Tử chứa đựng một sự nhạy cảm khôn cưới. Hắn thấy được nỗi buồn của cụ già ngồi phơi nắng, thấy được niềm vui nhỏ nhoi của đứa trẻ được mẹ mua kẹo. Hắn biết lắng nghe tiếng gió vi vu qua mái tranh, biết đọc những câu chuyện không lời trên mặt tường đã bạc màu. Cuộc sống với hắn không phải là một bài thi khó, mà là một cuốn sách tranh đầy màu mè, và hắn là người vừa họa sĩ vừa người đọc, vừa diễn viên vừa khán giả. Có những lúc, khi hoàng hôn buông xuống, tô đỏ cả một góc trời, hắn sẽ ngồi trên bậc hiên, chân vắt vẻo, và nhìn đàn chim quay cuồng về tổ. Lúc ấy, trên khuôn mặt hắn, nụ cười sẽ dịu lại, đôi mắt hí theo gió xa xăm. Có lẽ trong thằng Hí Ban Tiểu Tử kia, cũng có những giấc mơ lớn lao, những khát khao không tên, những nỗi sợ hãi trước một tương lai mờ mịt. Nhưng hắn không để chúng hiện ra trên gương mặt. Hắn chôn chúng sâu, rồi biến chúng thành những trò chơi, thành những tiếng cười, thành những vệt bùn trên áo. Hắy sống bằng một chút ngông nghênh, một chút bám víu, và một tấm lòng rộng mở như bầu trời xanh. Và thế là, Hí Ban Tiểu Tử trở thành một biểu tượng. Không phải biểu tượng của sự hư hỏng, mà là biểu tượng của sự kiên cường ung dung. Hắn dạy ta rằng, dù sống trong những hoàn cảnh éo le, nơi không có lấy một mái nhà vững chắc, thì tâm hồn vẫn có thể trống rỗng, trong lành, và đầy ắp những nét vui tươi. Hắn dạy ta cười với những thử thách, nhảy qua những ổ rắn, và vẫn còn dư dả thời gian để ngắm mây trôi. Hễ nhắc đến Hí Ban Tiểu Tử, người ta không nghĩ đến một kẻ lãng đãng vô dụng, mà nghĩ đến một sinh linh tìm được cách sống của mình giữa một thế giới phức tạp. Một sinh linh nhỏ bé, mà bước chân in trên đời vang xa hơn những dấu chân của kẻ lớn lao. Hắn ở đó, trong những con hẻm, trong những chiều cuối năm, trong những giấc mơ của những kẻ vẫn còn giữ được phần trẻ thơ trong tim. Một cái tên, một hình ảnh, một lời nhắc nhở giản dị: hãy sống như một Hí Ban Tiểu Tử, hãy cười, hãy nghịch, hãy nhìn đời bằng ánh mắt hí ại đầy tò mò và yêu thương.