Dưới chân tòa nhà viễn tưởng Hartley Tower, Dương Lệ Lệ nhìn bàn tay mình run rẩy nắm chặt lan can. Gió đêm thổi tung chiếc váy công sở đắt tiền - thứ trang phục cô mua sau chuỗi ngày thức trắng để có được vị trí "Giám đốc Sáng tạo mơ ước". Cơn mưa phùn hòa với nước mắt nóng hổi khi cô thẫn thờ nhớ lại email cuối cùng: "Concept của em quá tầm thường. Deadline trước 9h sáng mai - nếu không cút việc". Lời sếp chìm vào não bộ như mũi dao cứa vào giấc mơ tuổi 25.
Bước lui thứ mười về phía sau, gót giày Jimmy Choo vướng phải thứ gì mềm mại. Tiếng kêu "Meo" chói tai khiến cô giật nảy. Con mèo mun đôi mắt vàng chóe đang liếm vết thương trên chân, cái nhìn của nó khiến tim Lệ Lệ đóng băng - đó là ánh mắt của kẻ thấu suốt mọi thứ. Trước khi kịp lau nước mắt, cả tòa thành phố đảo lộn. Những tòa nhà chọc trời vặn xoắn như dải ruy-băng, đèn neon biến thành dòng sông ánh sáng chảy trên nền trời đen kịt.
"Cứu...!" - tiếng hét nghẹn ứ trong cổ họng khi mèo mun bỗng phát ra giọng đàn ông trầm khàn: "Cô gái ao ước thay hình đổi dạng, muốn thử làm kẻ khác không?". Móng vuốt nó chạm vào trán Lệ Lệ, cả thế giới như vỡ tan thành triệu mảnh gương.
Cô tỉnh dậy trong thân xác nhạc công cello trứ danh, nhưng vết dao cứa vào cổ tay khi buổi biểu diễn thất bại khiến tim đau nhói quen thuộc trỗi dậy. Rồi khoảnh khắc làm thiên tài AI với phòng thí nghiệm ngập thiết bị, nhưng áp lực "cải tạo nhân loại" lại đè nặng lồng ngực hơn cả deadline design. Mỗi lần chuyển kiếp, Vua Mèo lại khẽ thở dài: "Thế giới nào cũng giống nhau - hoa lửa chưa nở đã tàn".
Đêm thứ bảy trong vai tỷ phú bất động sản, Lệ Lệ bất ngờ nghe tiếng kêu xé lòng của kim loại. Chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay bỗng mở ra khe hở, lộ lớp vỏ sơn giả che giấu thương hiệu nhái. Cả thành phố dưới chân cô bắt đầu chảy nhão như thủy tinh nóng chảy, để lộ mạng lưới dây điện tua tủa dưới lớp vỏ hào nhoáng. Gương mặt Vua Mèo hiện lên giữa không trung: "Hỏa Lệ Toàn Khai - mắt cô đã nhìn thấu thế giới tầng thứ hai rồi đó".
Thành phố thật hiện ra trước mắt - nơi các "thiên tài sáng tạo" đang vái lạy trước màn hình máy tính với đôi mắt đỏ ngầu. Những chiếc đuôi mèo lấp ló sau ghế văn phòng, tiếng click chuột đồng loạt tạo thành giai điệu ma quái. Vua Mèo hiện nguyên hình trong bộ vest Armani nhàu nát, chiếc cà vạt leo lét ánh lửa: "Mỗi ý tưởng các người chôm chỉ là một giọt máu tôi ban. Đổi bằng sự tỉnh táo, cô có muốn hồi sinh?"
Lệ Lệ nhìn xuống bàn tay - những ngọn lửa xanh đang nhảy múa trên đầu ngón tay. Cô mỉm cười lần đầu tiên sau chín năm làm "kẻ sáng tạo giả hiệu", giọt lệ cuối cùng rơi xuống tạo thành ngôi sao băng quét sạch đêm đen. Cả tòa Hartley Tower rung chuyển khi tiếng hét vỡ òa trong gió: "Hỏa Lệ Toàn Khai!" - ngọn lửa muôn màu xé toang màn sương, thiêu đốt cả bầu trời giả tạo.
Sáng hôm sau, chiếc máy tính phòng design vẫn hiển thị các file concept viết nửa chừng. Đống hợp đồng ngập bàn nhưng không ai thấy bóng dáng cô gái nào. Chỉ có vệt mực đỏ trên tờ giấy nháp: "Khi hoa lửa nở rộ, phượng hoàng mới biết mình sinh ra từ tro tàn".