Bộ phim Hoa Sữa Về Trong Gió khắc họa sâu sắc cuộc sống gia đình bà Trúc, một cán bộ đã về hưu với mái tóc bạc phơ và nụ cười ấm áp. Bà có hai người con trai là Hiếu và Thuận, cả hai đều đã lập gia đình riêng. Chồng bà mất sớm, để lại bà một mình gồng gánh nuôi dạy con cái khôn lớn, lo từ miếng cơm manh áo đến chuyện trăm năm, dựng vợ gả chồng cho chúng một cách chu toàn. Ai cũng nghĩ tuổi già của bà sẽ bình yên, sáng chiều ngồi dưới gốc cây hoa sữa đầu ngõ hóng gió, gặp gỡ lũ bạn già cùng phố kể chuyện xưa, chiều chiều bế cháu nội ngoại chơi đùa. Thế nhưng bà Trúc vẫn lặng lẽ chăm chút từng bữa ăn giấc ngủ cho con trai, con dâu, rể, cháu nội ngoại, chẳng phân biệt ai xa gần, cứ như thể cả thế giới của bà gói gọn trong những đứa trẻ ấy.
Chính sự chăm sóc ấy lại khơi dậy bao mâu thuẫn ngầm trong những gia đình nhỏ bé. Nhà Hiếu và Linh thì lục đục vì chuyện con cái với công việc bấp bênh, những cuộc cãi vã nhỏ nhặt leo thang thành khoảng cách lớn lao. Bên Thuận và Khang, áp lực tài chính chồng chất với những bất đồng về lối sống khiến không khí nặng nề. Rồi đến Trang, cô cháu gái bà thương nhất, đang vật lộn giữa mối tình đầu đời rối ren và những bước chân chập chững trên con đường sự nghiệp. Mỗi biến cố, mỗi khúc mắc ấy đều như nhát dao cứa vào lòng bà Trúc. Bà ngồi một mình bên hiên nhà, ngửi mùi hoa sữa thoang thoảng về trong gió heo may, mắt nhìn xa xăm, lòng đầy u sầu trăn trở. Bà không nói nhiều, chỉ lặng lẽ khuyên nhủ, xoa dịu, nhưng chính bà lại là người mang hết gánh nặng ấy trên đôi vai gầy guộc. Qua những mùa hoa sữa nở rộ rồi tàn, bộ phim dẫn dắt khán giả vào vòng xoáy yêu thương lẫn day dứt của một người mẹ, người bà Việt Nam điển hình, nơi mọi thứ dường như xoay quanh những mối dây huyết thống mong manh mà bền chặt.