Hoàng Tử Quỷ
Chương 1: Đứa Trẻ Của Tà Thuật
Trong lòng cung điện ngầm sâu dưới núi Hắc Vĩ, nơi ánh sáng chưa từng chạm tới hàng trăm năm, một nghi lễ đang diễn ra.
Bảy tên tà sư quỳ xuống quanh bàn thờ đá đen, khuôn mặt họ nhăn nhúm dưới ánh nến xanh lè. Khẩu vị của họ lẩm bẩm những câu chú ngữ cổ xưa, những từ ngữ không thuộc về bất kỳ thứ ngôn ngữ nào mà người phàm có thể hiểu được. Máu chảy từ đầu ngón tay họ, hòa vào chiếc bát đồng đặt ở trung tâm bàn thờ.
Trong bát đồng, một thứ chất lỏng đen ngòm đặc quánh bắt đầu sủi bọt.
"Thân Đức," tà sư trưởng lão thì thầm, đôi mắt trợn ngược lên trong trạng thái xuất thần. "Ngài đã được ban cho một đứa con. Nhưng hãy nhớ — đứa trẻ này không phải con người. Nó là công cụ. Nó là chìa khóa."
Từ trong bát đồng, một tiếng khóc vang lên — không phải tiếng khóa của một đứa trẻ sơ sinh bình thường, mà là một âm thanh kỳ lạ, như tiếng xương gãy vỡ, như tiếng thét thất thanh của thứ gì đó vừa bị ép buộc phải tồn tại.
Tà sư trưởng lão đưa tay vào bát, nâng lên một đứa trẻ. Làn da đứa trẻ trắng bệch như xương, và khi nó mở mắt, đôi mắt không có đồng tử — chỉ có một màu đỏ sẫm như máu đông cứng.
"Thân Đức," tên hoàng tử được sinh ra bằng tà thuật, ngày càng lớn lên trong bóng tối của cung điện ngầm.
Hắn không có mẹ. Hắn không có cha theo đúng nghĩa. Thân Đức chỉ có bảy tên tà sư nuôi dưỡng hắn, dạy hắn, rèn luyện hắn. Họ dạy hắn cách đọc những cuộn giấy da thú đã mục nát, cách vẽ những vòng tròn pháp thuật bằng máu, cách giao tiếp với những thực thể từ thế giới bên kia.
Nhưng quan trọng hơn tất cả, họ dạy hắn về Quỷ Xương Cuồng.
"Quỷ Xương Cuồng là vị thần tối cao," tà sư trưởng lão nói mỗi đêm, khi Thân Đức nằm trên chiếc giường đá lạnh ngắt. "Ngài ấy bị giam cầm trong Ải Mắt Người từ hàng ngàn năm trước. Xương Cuồng Giáo — tổ chức của chúng ta — từng thống trị cả thế giới tu luyện. Nhưng những kẻ đạo đức giả đã phản bội, đã giam cầm Ngài ấy, đã đập nền tảng của giáo phái."
Thân Đức nghe mà không nói gì. Đôi mắt đỏ sẫm của hắn nhìn lên trần đá, nơi những vết nứt tạo thành hình ảnh giống như một đôi mắt khổng lồ đang nhìn xuống.
"Và ngươi," tà sư trưởng lão nắm lấy cằm Thân Đức, "ngươi là người duy nhất có thể giải thoát Ngài ấy."
---
Chương 2: Cung Cấm
Cung điện ngầm không phải là ngôi nhà của Thân Đức. Nó là ngục tù của hắn.
Bảy tên tà sư không cho phép hắn rời đi. Họ nói rằng thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, rằng những kẻ tu luyện chính trị sẽ tìm cách tiêu diệt hắn, rằng hắn cần phải đủ mạnh trước khi bước ra ngoài.
Nhưng Thân Đức biết sự thật.
Hắn không phải là hoàng tử. Hắn là con rối. Hắn là công cụ mà bảy tên tà sư tạo ra để phục vụ mục đích của chính họ. Họ muốn giải thoát Quỷ Xương Cuồng, nhưng không phải vì tín ngưỡng hay lòng trung thành. Họ muốn Quỷ Xương Cuồng trở lại để họ có thể nắm quyền kiểm soát giáo phái một lần nữa, để họ có thể ngồi trên đỉnh cao của thế giới tu luyện.
Thân Đức không quan tâm đến những tham vọng đó.
Hắn chỉ muốn tự do.
Mười tám năm sống dưới lòng đất, trong bóng tối và hơi ẩm, Thân Đức đã học được mọi thứ mà bảy tên tà sư có thể dạy. Nhưng hắn cũng đã học được những thứ mà họ không dạy — cách quan sát, cách suy luận, cách lặng lẽ chờ đợi.
Và đêm đó, cơ hội đến.
Tà sư thứ ba — kẻ phụ trách canh gác cổng chính — đã uống quá nhiều rượu thuốc mà họ tự pha chế. Hắn nằm gục xuống bàn, tiếng ngáy vang vọng trong đường hầm đá.
Thân Đức bước qua thân thể đó mà không thèm nhìn lại.
Hắn đã chuẩn bị từ lâu. Ba ngày trước, hắn đã ăn phải một loại nấm độc mà hắn tìm thấy ở góc tối nhất của cung điện. Nấm đó không giết hắn — cơ thể hắn đã quen với độc tố từ khi sinh ra — nhưng nó khiến hắn co giật và nôn mửa trong ba ngày liền. Bảy tên tà sư tưởng rằng hắn đang chết, nên họ đã nới lỏng cảnh giác.
Sai lầm của họ.
Thân Đức chạy.
Hắn chạy qua những đường hầm hẹp, leo lên những cầu thang đá rêu phong, đâm sầm vào những cánh cửa sắt rỉ sét. Hắn không biết mình đang đi về đâu. Hắn chỉ biết mình phải đi, phải tiến về phía trước, phải thoát ra khỏi nơi này.
Và rồi, sau gần một giờ chạy, hắn thấy ánh sáng.
Ánh sáng ban mai xuyên qua một vết nứt trên vách đá, chiếu thẳng vào mặt hắn. Thân Đức đứng im, đôi mắt đỏ sẫm nheo lại vì đau đớn sau mười tám năm chỉ sống trong bóng tối. Nước mắt chảy xuống má hắn, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn đưa tay chạm vào ánh sáng.
Nóng. Ánh sáng nóng.
Thân Đức đập vỡ vết nứt bằng đôi tay trần, để đến khi lỗ đủ rộng cho hắn chui qua. Hắn bò ra ngoài, đứng trên sườn núi, và lần đầu tiên trong đời, hắn nhìn thấy bầu trời.
Xanh. Bầu trời xanh đến mức hắn khóc.
---
Chương 3: Ải Mắt Người
Thân Đức không trốn thoát chỉ vì tự do.
Trong những cuộn giấy da thú mà hắn đã đọc, trong những bài giảng mà bảy tên tà sư đã dạy, một thông tin luôn lặp đi lặp lại: Quỷ Xương Cuồng bị giam cầm trong Ải Mắt Người.
Ải Mắt Người không phải một nơi. Nó là một trạng thái tồn tại — một chiều không gian bị giam cầm giữa thế giới thực và thế giới tâm linh. Nó nằm ở trung tâm của Thất Tịch Thâm Uyên, một vực thẳm không đáy nằm dưới lòng núi Hắc Vĩ.
Để mở Ải Mắt Người, cần hai nguyên liệu: Du Hồn Giả và Bạch Hổ Nguyên Âm.
Du Hồn Giả — một loại linh thực hiếm hoi chỉ mọc ở những nơi có sự chết chóc tập thể, nơi linh hồn của người chết không thể siêu thoát và hòa vào cây cối. Nó chứa đựng sức mạnh của vạn hồn, đủ để phá vỡ phong ấn của Ải Mắt Người.
Bạch Hổ Nguyên Âm — một loại khoáng thạch chỉ tìm thấy ở những dãy núi phía Bắc, nơi âm khí tích tụ hàng ngàn năm. Nó là chìa khóa để mở cánh cửa chiều không gian.
Thân Đức cần cả hai.
Không phải vì hắn muốn giải thoát Quỷ Xương Cuồng. Không phải vì hắn trung thành với Xương Cuồng Giáo. Mà vì hắn biết rằng, nếu Quỷ Xương Cuồng được giải thoát, toàn bộ thế giới tu luyện sẽ hỗn loạn. Và trong hỗn loạn đó, hắn — một hoàng tử được sinh ra bằng tà thuật, một kẻ không thuộc về bấn thần hay quỷ dữ — sẽ có cơ hội để tự quyết định số phận của mình.
Hắn không muốn là con rối của ai.
Hắn muốn là chính mình.
---
Chương 4: Làng Hủi
Thân Đức đi bộ ba ngày ba đêm trước khi đến làng Hủi.
Làng Hủi nằm ở thung lũng giữa hai dãy núi, một ngôi làng nhỏ với khoảng trăm hộ dân. Nhìn bề ngoài, nó bình thường đến mức chán — những ngôi nhà gỗ, ruộng lúa xanh rì, trẻ con chạy chân trần trên đường đất, bà con hò hét nhau khi thu hoạch.
Nhưng Thân Đức biết rằng làng Hủi không bình thường.
Làng Hủi nằm trên một điểm nóng linh khí — nơi dòng chảy năng lượng tâm linh hội tụ. Chính vì thế, Du Hồn Giả mọc ở đây. Những cuộn giấy da thú ghi lại rằng, cách làng Hủi không xa, trong một khu rừng được người dân gọi là "Rồng Gầm", có một vùng đất nơi hàng trăm người đã chết trong một trận thảm họa hàng trăm năm trước. Linh hồn của họ vẫn còn đó, và từ những linh hồn đó, Du Hồn Giả mọc lên.
Thân Đức cũng biết rằng làng Hủi có một trưởng làng — Lỗ Đạt.
Lỗ Đạt không phải người bình thường. Hắn là một tu sĩ, một người tu luyện đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ. Ở vùng nông thôn hẻo lánh như làng Hủi, một tu sĩ Trúc Cơ là quái vật. Hắn bảo vệ ngôi làng, giữ cho dân làng an toàn, và — điều quan trọng nhất — hắn canh giữ khu rồng Gầm, nơi Du Hồn Giả mọc.
Thân Đức cần vào Rồng Gầm. Nhưng trước tiên, hắn cần một danh nghĩa.
Hắn đứng trước cổng làng, mặc bộ quần áo rách rưới mà hắn nhặt được từ một người lang thang đã chết trên đường. Tóc hắn đen dài, rối bù, che đi nửa khuôn mặt. Đôi mắt đỏ sẫm của hắn hắn giấu đi bằng cách cúi đầu, né tránh ánh nhìn của người dân.
"Xin chào," Thân Đức nói, giọng hắn nhẹ nhàng, mềm mại, hoàn toàn trái ngược với bản chất thật của hắn. "Ta là một lang y. Ta đi từ làng này đến làng khác, chữa bệnh cứu người. Ta nghe nói làng Hủi có người bệnh, và ta muốn giúp đỡ."
Cánh cổng mở ra. Một người đàn ông trẻ nhìn hắn từ trên xuống, ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Lang y?" người đàn ông trẻ hỏi. "Làng chúng ta có thầy thuốc rồi. Ông Lỗ Đạt tự mình chữa bệnh cho dân làng."
Thân Đức mỉm cười. Nụ cười ấy đẹp đẽ, ấm áp, đáng tin — một nụ cười mà hắn đã luyện tập hàng ngàn lần trước tấm gương trong cung điện ngầm.
"Ta không nói rằng thầy thuốc của làng không giỏi," Thân Đức nói. "Nhưng đôi khi, một cái nhìn thứ hai không hại gì. Và ta xin phục vụ miễn phí. Ta chỉ cần một góc nhỏ để ngủ và một bữa ăn mỗi ngày."
Người đàn ông trẻ do dự một lúc, rồi gật đầu.
"Được. Nhưng ta phải hỏi trưởng làng trước."
---
Chương 5: Lỗ Đạt
Lỗ Đạt ngồi trên chiếc ghế đá trong đình làng, đôi mắt sắc lẹm nhìn Thân Đức từ đầu đến chân.
Hắn là một người đàn ông trung niên, khoảng năm mươi tuổi, với khuôn mặt rám nắng và những nếp nhăn sâu trên trán. Tóc hắn đã bạc, buộc gọn sau gáy. Tay hắn to lớn, đầy sẹo — vết sẹo của một người đã từng chiến đấu.
Nhưng điều khiến Thân Đức chú ý nhất không phải là ngoại hình của Lỗ Đạt. Mà là ánh mắt.
Ánh mắt của Lỗ Đạt không phải ánh mắt của một trưởng làng bình thường. Đó là ánh mắt của một người đã thấy quá nhiều, hiểu quá nhiều, và không tin tưởng vào bất kỳ ai dễ dàng.
"Ngươi là lang y," Lỗ Đạt nói. Giọng hắn trầm và khàn đặc, như tiếng đá cọ vào đá.
"Dạ," Thân Đức cúi đầu. "Ta tên là Thân Đức. Ta học y từ thầy ta ở phương Nam, và ta đi khắp nơi để chữa bệnh cứu người."
"Ngươi có chứng minh?"
Thân Đức lấy từ trong túi áo một cuốn sách nhỏ, được bọc trong da thú. Đó là cuốn sách y thuật mà hắn đã viết ra trong cung điện ngầm, dựa trên những kiến thức mà bảy tên tà sư đã dạy. Nhưng hắn đã sửa đổi, che giấu những phần liên quan đến tà thuật, chỉ để lại những phần chữa bệnh bình thường.
Lỗ Đạt mở cuốn sách, lật từng trang một chậm rãi. Hắn không phải là lang y, nhưng với tư cách là tu sĩ Trúc Cơ, hắn có đủ kiến thức để đánh giá.
"Không tệ," Lỗ Đạt nói, đóng cuốn sách lại. "Nhưng ta vẫn không hiểu tại sao ngươi lại đến làng Hủi. Ngôi làng này nhỏ bé, không có gì đáng để một lang y đi đến tận đây."
Thân Đức nhìn Lỗ Đạt thẳng vào mắt — một hành động liều lĩnh, nhưng cần thiết. Hắn cần phải thể hiện sự trung thực, hoặc ít nhất là ảo giác của sự trung thực.
"Thưa trưởng làng," Thân Đức nói, giọng hắn chân thành đến mức chính hắn cũng gần như tin vào những gì hắn nói, "ta đi đến đây vì ta nghe nói làng Hủi có một khu rừng kỳ lạ, nơi có những loại thảo dược hiếm mà ta chưa từng thấy. Ta muốn tìm hiểu chúng. Nếu ta có thể tìm ra những loại thuốc mới, ta có thể cứu được nhiều người hơn."
Lỗ Đạt nhìn hắn một lúc lâu.
"Rồng Gầm," Lỗ Đạt nói. "Ngươi đang nói về Rồng Gầm."
"Vâng."
"Không ai được phép vào Rồng Gầm."
"Tại sao?"
Lỗ Đạt không trả lời ngay. Hắn đứng dậy, đi đến cửa đình làng, nhìn ra khoảng trước. Thân Đức nhìn theo ánh mắt của hắn và thấy một nhóm trẻ con đang chạy chân trần, cười đùa.
"Vì Rồng Gầm nguy hiểm," Lỗ Đạt nói cuối cùng. "Vì những ai vào đều không trở lại. Vì ta đã mất ba người dân làng trong năm ngoái vì họ đã cố gắng vào đó để hái thuốc."
Thân Đức gật đầu, vẻ mặt đầy thương cảm.
"Ta hiểu. Ta sẽ không vào Rồng Gầm. Ta chỉ muốn ở lại làng, chữa bệnh cho dân làng, và có thể tìm hiểu về những loại thảo dược xung quanh làng."
Lỗ Đạt quay lại nhìn hắn.
"Ngươi có thể ở lại," hắn nói. "Nhưng ta sẽ theo dõi ngươi. Từng bước đi, từng hơi thở. Nếu ngươi làm bất cứ điều gì đáng ngờ, ta sẽ đuổi ngươi đi. Hoặc tệ hơn."
Thân Đức mỉm cười.
"Đương nhiên, thưa trưởng làng. Ta không có ý định gì khác ngoài việc giúp đỡ."
---
Chương 6: Bàn Tay Ẩn
Những ngày tiếp theo, Thân Đức đóng vai một lang y hiền lành một cách hoàn hảo.
Hắn chữa bệnh cho dân làng — những căn bệnh thông thường như cảm cúm, đau bụng, vết thương ngoài da. Hắn dùng kỹ thuật y học bình thường, không dùng tà thuật, không dùng bất kỳ thứ gì có thể bị phát hiện. Hắn nói chuyện nhẹ nhàng, cười nhiều, và luôn từ chối tiền công.
"Ta không cần tiền," hắn nói với một người đàn bà đã tặng hắn một con gà. "Việc chữa bệnh là điều ta nên làm. Hãy giữ con gà cho con cái mình."
Dân làng bắt đầu yêu quý hắn. Họ gọi hắn "Thầy Thân," và trẻ con thích chạy theo hắn, vì hắn luôn có câu chuyện để kể — những câu chuyện về những vùng đất xa xôi, về những loài động vật kỳ lạ, về những người mà hắn đã gặp trên đường đi.
Nhưng ban đêm, khi cả ngôi làng ngủ say, Thân Đức không ngủ.
Hắn nằm trên chiếc chiếu trong góc nhà kho mà dân làng cho hắn mượn, đôi mắt đỏ sẫm mở to trong bóng tối, và hắn suy tính.
Du Hồn Giả nằm trong Rồng Gầm. Hắn cần vào đó. Nhưng Lỗ Đạt canh giữ chặt chẽ. Hắn đã nhìn thấy — trong đêm thứ hai, khi hắn giả vờ đi vệ sinh — Lỗ Đạt đứng trước cổng làng, ngồi thiền, cảm nhận mọi chuyển động trong bán kính mặt dặm.
Tu sĩ Trúc Cơ có thể cảm nhận sinh khí từ rất xa. Thân Đức cần phải cẩn thận.
Hắn cũng cần tìm Bạch Hổ Nguyên Âm. Nhưng đó là vấn đề lớn hơn. Bạch Hổ Nguyên Âm chỉ tìm thấy ở dãy núi Bắc Âm, cách làng Hủi hàng trăm dặm. Hắn không thể đi đó ngay lập tức — Lỗ Đạt sẽ nghi ngờ.
Trước tiên, hắn cần Du Hồn Giả.
Và để có được Du Hồn Giả, hắn cần phải vào Rồng Gầm.
Và để vào Rồng Gầm, hắn cần phải vượt qua Lỗ Đạt.
---
Chương 7: Kế Hoạch
Thân Đức dành bảy ngày để quan sát Lỗ Đạt.
Hắn ghi nhớ mọi thứ: giờ giấc của Lỗ Đạt, thói quen, điểm yếu. Hắn nhận ra rằng Lỗ Đạt là một người kỷ luật — hắn thức dậy lúc bình minh, thiền một giờ, sau đó đi tuần tra làng, rồi quay về đình làng để giải quyết các vấn đề của dân làng. Buổi tối, hắn lại thiền, và đêm khuya, hắn ngủ.
Nhưng có một điểm yếu.
Mỗi thứ Ba, Lỗ Đạt đi đến suối nước nóng ở phía Nam làng để tắm. Hắn đi một mình, và hắn ở đó khoảng một giờ. Trong suối nước nóng, hắn thư giãn — và cảm nhận của hắn bị suy giảm đáng kể do nước nóng canh thiệp dòng chảy linh khí.
Đó là cơ hội của Thân Đức.
Nhưng hắn không thể chỉ đơn giản chạy vào Rồng Gầm trong thời gian đó. Rồng Gầm cách làng nửa dặm, và hắn cần thời gian để tìm Du Hồn Giả bên trong.
Hắn cần một sự phân tâm.
Một sự phân tâm đủ lớn để thu hút sự chú ý của Lỗ Đạt.
---
Chương 8: Lửa
Thứ Ba tuần thứ ba, lửa bùng lên ở phía Bắc làng.
Đó không phải tai nạn. Thân Đức đã chuẩn bị từ trước — hắn đã đặt một số vật liệu dễ cháy gần một cánh đồng lúa khô, và hắn đã dùng một nhỏ dầu mỡ để đốt chúng. Lửa lan nhanh, và trong vài phút, cả khu vực phía Bắc làng bị bao trùm trong ngọn lửa cam đỏ.
Dân làng hoảng loạn. Họ chạy đi lấy nước, cố gắng dập lửa. Lỗ Đạt — người đang ở suối nước nóng — nghe thấy tiếng hét và chạy về làng ngay lập tức.
Thân Đức không chờ đợi.
Ngay khi Lỗ Đạt rời đi, hắn chạy về phía Nam, về phía Rồng Gầm. Hắn chạy nhanh — nhanh hơn bất kỳ người bình thường nào, vì cơ thể hắn đã được tà thuật cường hóa từ khi sinh ra. Cây cối lướt qua hắn như những vệt mờ, và trong vài phút, hắn đã đến rìa Rồng Gầm.
Khu rừng đó khác với bất kỳ khu rừng nào mà hắn từng thấy. Cây cối đen kịt, như thể chúng đã hấp thụ mọi ánh sáng. Không có tiếng chim, không có tiếng côn trùng, không có tiếng lá xào xạc. Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Và mùi.
Mùi của sự mục nát, của xương vụn, của linh hồn bị giam cầm.
Thân Đức bước vào.
---
Chương 9: Rồng Gầm
Bên trong Rồng Gầm, thế giới thay đổi.
Ánh sáng biến mất gần như hoàn toàn. Thân Đức chỉ có thể nhìn thấy nhờ đôi mắt đỏ sẫm của mình — đôi mắt được sinh ra trong bóng tối, đôi mắt có thể nhìn thấy trong bóng tối. Hắn bước qua những tán cây đen, tránh những rễ cây quấn quanh mặt đất như những con rắn đang ngủ.
Hắn đi sâu hơn.
Và rồi hắn thấy chúng.
Những bóng ma.
Chúng không phải là ma thực sự — chúng là dư âm của những linh hồn đã chết, những ảo ảnh mờ ảo lơ lửng giữa những thân cây. Khuôn mặt của chúng biến dạng, vẻ mặt đau đớn, miệng há hốc như đang thét nhưng không phát ra âm thanh.
Thân Đức không sợ. Hắn đã sống với bảy tên tà sư trong mười tám năm. Hắn đã nhìn thấy những thứ kinh khủng hơn nhiều so với những bóng ma này.
Hắn tiếp tục đi.
Và rồi, ở trung tâm khu rừng, hắn thấy chúng.
Du Hồn Giả.
Chúng mọc từ mặt đất như những bông hoa đen, cánh hoa mỏng manh như giấy, nhọn hoắt như dao. Mỗi bông hoa đều phát ra một ánh sáng nhạt màu tím, và xung quanh chúng, không khí rung chuyển với năng lượng tâm linh.
Thân Đức cúi xuống, nhặt một bông. Hắn cảm nhận năng lượng chảy qua ngón tay hắn — ấm áp, ngọt ngào, nhưng cũng đầy độc tính. Du Hồn Giả không phải thảo dược bình thường. Nó là sự kết tinh của vạn hồn, và nếu sử dụng không đúng cách, nó có thể phá hủy tâm trí của người sử dụng.
Nhưng Thân Đức không phải người bình thường.
Hắn nhét bông hoa vào túi áo, rồi nhặt thêm hai bông nữa. Ba bông — đủ để mở Ải Mắt Người.
Và rồi hắn nghe thấy.
Tiếng bước chân.
Nhanh, mạnh, đều đặn.
Lỗ Đạt.
Hắn đã phát hiện ra điều gì đó sai. Lửa ở phía Bắc — quá đúng lúc, quá thuận tiện. Và Thân Đức — không có ở nơi hắn lẽ ra phải ở.
Thân Đức chạy.
Hắn chạy ngược lại, về phía rìa khu rừng, nhưng Lỗ Đạt nhanh hơn. Tu sĩ Trúc Cơ — dù đang ở xa suối nước nóng — vẫn nhanh hơn bất kỳ phàm nhân nào.
"NGƯƠI!"
Tiếng hét của Lỗ Đạt vang vọng trong khu rừng, và Thân Đức cảm nhận một lực lượng khổng lồ đánh vào lưng hắn — không phải vật lý, mà là linh khí. Lực lượng đó đánh hắn văng về phía trước, khiến hắn ngã xuống đất, miệng đầy bùn và máu.
Hắn quay lại.
Lỗ Đạt đứng ở rìa khu rừng, khuôn mặt hắn đỏ gay vì tức giận. Đôi mắt hắn — đôi mắt mà Thân Đức đã từng nghĩ là sắc lẹm — giờ đây chỉ có sự thù hận.
"Ngươi," Lỗ Đạt nói, giọng hắn run rẩy. "Ngươi đã đốt lửa. Ngươi đã lừa ta. Ngươi đã vào Rồng Gầm."
Thân Đức đứng dậy, lau máu khỏi miệng.
"Ta có thể giải thích," hắn nói.
"KHÔNG CẦN GIẢI THÍCH!"
Lỗ Đạt bước tới, và mỗi bước chân của hắn khiến mặt đất rung chuyển. Linh khí tỏa ra từ cơ thể hắn như sóng nhiệt, và Thân Đức cảm nhận áp lực — áp lực của một tu sĩ Trúc Cơ đang tức giận.
"Ngươi không phải lang y," Lỗ Đạt nói. "Ngươi là tà nhân. Ngươi đến đây vì Du Hồn Giả. Ngươi đến đây vì Xương Cuồng Giáo."
Thân Đức không phủ nhận.
Hắn nhìn Lỗ Đạt, đôi mắt đỏ sẫm sáng lên trong bóng tối, và lần đầu tiên, hắn để lộ bản chất thật của mình.
"Đúng," Thân Đức nói. "Ta không phải lang y. Ta là Thân Đức — hoàng tử của Xương Cuồng Giáo. Và ta cần Du Hồn Giả."
Lỗ Đạt nắm chặt tay.
"Ta sẽ không để ngươi lấy nó đi."
"Ta biết," Thân Đức nói. "Vì vậy ta sẽ phải đánh ngươi."
---
Chương 10: Đối Đầu
Lỗ Đạt tấn công trước.
Hắn lao tới như một con thú, nắm đấm chứa đầy linh khí, đánh thẳng vào ngực Thân Đức. Đòn đấm nhanh như chớp, mạnh như sấm, đủ để nát một ngọn cây đại thụ.
Nhưng Thân Đức né tránh.
Hắn không né bằng tốc độ — hắn không thể nhanh hơn tu sĩ Trúc Cơ. Hắn né bằng sự dự đoán. Hắn đã quan sát Lỗ Đạt bảy ngày, và hắn biết cách Lỗ Đạt đánh — đòn nào trước, đòn nào sau, điểm mạnh và điểm yếu.
Đòn đấm của Lỗ Đạt đánh vào không khí. Thân Đức đã di chuyển trước khi nắm đấm đó kịp đến.
Lỗ Đạt dừng lại, ánh mắt hắn thay đổi — từ tức giận sang cảnh giác.
"Ngươi nhanh," hắn nói.
"Ta không nhanh," Thân Đức nói. "Ta chỉ biết ngươi sẽ đánh như thế nào."
Lỗ Đạt tấn công lần nữa — lần này nhanh hơn, mạnh hơn, với nhiều đòn hơn. Nhưng Thân Đức vẫn né tránh, từng đòn một, như một con nước trong dòng chảy, luôn di chuyển, không bao giờ đứng yên.
Nhưng hắn không thể né mãi.
Đòn thứ năm của Lỗ Đạt — một cú đá thẳng vào đầu gối — trúng mục tiêu. Thân Đức ngã xuống, đầu gối kêu răng rắc, và Lỗ Đạt lập tức đá tiếp, lần này vào ngực.
Thân Đức bay ngược, đập vào một thân cây đau. Hắn cảm nhận xương sườn gãy, cảm nhận máu trào lên trong cổ họng.
Hắn không phải tu sĩ. Hắn không có linh khí. Hắn chỉ có cơ thể được tà thuật cường hóa — nhanh hơn, bền hơn, chịu đau hơn người thường — nhưng không đủ để đối đầu với tu sĩ Trúc Cơ.
Lỗ Đạt bước tới, khuôn mặt hắn lạnh như băng.
"Ngươi thua," hắn nói.
Thân Đức nhìn lên, máu chảy từ khóe miệng.
"Chưa," hắn nói.
Và hắn đưa tay vào túi áo, lấy ra một trong ba bông Du Hồn Giả.
Hắn nhai nuốt nó.
---
Chương 11: Vạn Hồn
Năng lượng nổ tung.
Thân Đức cảm nhận như có hàng ngàn linh hồn đang gào thét trong cơ thể hắn, như có hàng ngàn bàn tay đang xé rách từ bên trong. Đau đớn — đau đớn đến mức hắn muốn chết, muốn ngừng tồn tại, muốn biến mất.
Nhưng hắn không chết.
Cơ thể hắn — cơ thể được sinh ra bằng tà thuật, cơ thể đã chịu đựng độc tố từ khi sinh ra — chịu đựng được. Và năng lượng của Du Hồn Giả hòa vào hắn, trở thành một phần của hắn.
Đôi mắt đỏ sẫm của hắn sáng lên — không còn là ánh sáng nhạt, mà là ngọn lửa đỏ rực, như hai viên than cháy trong hốc mắt.
Lỗ Đạt lùi lại một bước.
"Cái gì—"
Thân Đức đứng dậy. Xương sương gãy tự chữa lành. Đầu gối rách tự khâu lại. Vết thương trên ngực đóng lại như chưa từng tồn tại.
Hắn không phải tu sĩ. Nhưng lúc này, với năng lượng của vạn hồn chảy trong huyết mạch, hắn không còn là phàm nhân nữa.
Hắn là thứ gì đó khác.
Hắn là Hoàng Tử Quỷ.
---
Chương 12: Trận Chiến
Lỗ Đạt tấn công lần nữa, lần này với toàn bộ sức mạnh.
Hắn không còn giữ lại. Linh khí tỏa ra từ cơ thể hắn như một cơn bão, và mỗi đòn đấm, mỗi cú đá đều mang theo sức mạnh có thể nát núi.
Nhưng Thân Đức không né tránh nữa.
Hắn đối đầu trực tiếp.
Nắm đấm của hắn — được bao phủ bởi năng lượng đỏ sẫm của vạn hồn — va chạm với nắm đấm của Lỗ Đạt. Vụ nổ kinh hoàng, sóng xung kích quét qua khu rừng, bẻ gãy những cây cối xung quanh như rơm rạ.
Hai người đánh nhau.
Lỗ Đạt mạnh hơn — hắn là tu sĩ Trúc Cơ, có hàng chục năm tu luyện. Nhưng Thân Đức nhanh hơn, và năng lượng của Du Hồn Giả cho hắn sức mạnh mà phàm nhân không thể có.
Trận chiến kéo dài mười phút.
Mười phút đẫm máu, mười phút tàn khốc, mười phút mà cả hai người đều bị thương nặng. Lỗ Đạt mất một ngón tay. Thân Đức gãy ba xương sươngn lần nữa. Nhưng không ai chịu lùi bước.
Cuối cùng, Thân Đức tìm ra cơ hội.
Lỗ Đạt đánh một cú đấm mạnh, nhưng hắn lỡ chân — một sai lầm nhỏ, chỉ một khoảnh khắc. Thân Đức nắm lấy cơ hội đó, lao tới, và đưa tay chạm vào ngực Lỗ Đạt.
Năng lượng của vạn hồn truyền qua.
Lỗ Đạt hét lên. Hắn cảm nhận như có hàng ngàn linh hồn đang xé rách linh khí của hắn, đang nuốt chửng năng lượng tu luyện của hắn. Hắn ngã xuống, đôi mắt mở to, khuôn mặt biến dạng trong đau đớn.
Thân Đức đứng trên hắn, thở hổn hển, máu chảy từ khắp nơi trên cơ thể.
"Ngươi thua," hắn nói.
Lỗ Đạt nhìn lên, đôi mắt đầy phẫn nộ.
"Ngươi... ngươi là quái vật," hắn nói. "Ngươi không phải con người."
"Ta biết," Thân Đức nói. "Ta chưa bao giờ là con người."
Hắn cúi xuống, lấy từ trong túi áo Lỗ Đạt một chiếc chìa khóa — chìa khóa mở cổng Rồng Gầm, chìa khóa mà Lỗ Đạt luôn mang theo.
"Ta xin lỗi," Thân Đức nói. Và hắn nói thật. Hắn không ghét Lỗ Đạt. Hắn thậm chí tôn trọng hắn — một người bảo vệ ngôi làng của mình bằng mọi giá. Nhưng hắn có mục đích của mình, và hắn sẽ không để bất kỳ ai cản đường.
Hắn quay lưng, bước về phía Rồng Gầm.
"Đứng lại!" Lỗ Đạt hét. "Ngươi không thể—"
"Ta có thể," Thân Đức nói, không quay lại. "Và ta sẽ."
---
Chương 13: Bạch Hổ Nguyên Âm
Thân Đức không lấy thêm Du Hồn Giả. Ba bông đã đủ — hai bông còn lại trong túi áo, một bông đã hòa vào cơ thể hắn.
Hắn rời làng Hủi vào sáng hôm sau, trước khi Lỗ Đạt tỉnh lại. Hắn để lại một lá thư trong nhà kho — không xin lỗi, không giải thích, chỉ một câu:
"Cảm ơn vì đã cho ta cơ hội."
Hắn đi về phía Bắc.
Dãy núi Bắm Âm cách làng Hủi ba ngày đi bộ. Nó là một dãy núi hoang vu, không có người sinh sống, không có con đường. Tuyết phủ trắng xóa quanh năm, và gió thổi mạnh đến mức có thể quét một người đàn ông khỏi sườn núi.
Nhưng Thân Đức không phải người đàn ông bình thường.
Hắn leo núi ba ngày liền, không ngủ, không nghỉ. Năng lượng của Du Hồn Giả duy trì cơ thể hắn, cho phép hắn tiếp tục đi khi bình thường con người đã kiệt sức.
Vào ngày thứ ba, hắn đến đỉnh núi.
Và hắn thấy nó.
Bạch Hổ Nguyên Âm.
Nó nằm trong một hang động sâu dưới lớp băng, phát ra ánh sáng xanh lạnh. Nó không phải một tảng đá lớn — nó chỉ bằng nắm tay, hình như một con hổ trắng đang cuộn tròn ngủ. Nhưng năng lượng tỏa ra từ nó — âm khí thuần túy, lạnh ngắt, sâu thẳm — đủ để đóng băng cả một hồ nước.
Thân Đức bước vào hang động.
Lạnh. Lạnh đến mức hơi thở của hắn đông thành băng ngay khi thoát ra khỏi miệng. Lạnh đến mức da hắn nứt nẻ, máu đông lại dưới lớp da.
Nhưng hắn tiếp tục đi.
Hắn đến trước Bạch Hổ Nguyên Âm, đưa tay ra, và chạm vào nó.
Và hắn ngất đi.
---
Chương 14: Giấc Mơ Đen
Khi Thân Đức tỉnh dậy, hắn không còn ở trong hang động.
Hắn đứng trong một không gian tối đen — không có trần, không có sàn, không có tường. Chỉ có bóng tối vô tận.
Và trong bóng tối đó, một giọng nói vang lên.
"Thân Đức."
Giọng nói không phải của con người. Nó quá trầm, quá sâu, như tiếng đất nứt, như tiếng biển gầm.
"Ngươi đã đến."
Thân Đức nhìn quanh, nhưng hắn không thấy gì.
"Ngươi là ai?" hắn hỏi.
"Ta là Quỷ Xương Cuồng."
Thân Đức cảm nhận một sức ép khổng lồ đè lên cơ thể hắn — không phải vật lý, mà là tinh thần. Như có một ngọn núi đang đè lên tâm trí hắn, ép hắn quỳ xuống.
Nhưng hắn không quỳ.
Hắn đứng vững, đôi mắt đỏ sẫm sáng lên trong bóng tối.
"Ta không đến đây để quỳ," hắn nói.
Im lặng.
Và rồi, tiếng cười.
Tiếng cười vang vọng trong bóng tối, kinh hoàng đến mức Thân Đức cảm nhận máu chảy từ tai hắn.
"Ngươi dũng cảm," Quỷ Xương Cuồng nói. "Hoặc ngươi ngu ngốc. Ta chưa quyết định."
"Ta cần ngươi," Thân Đức nói. "Ta có Du Hồn Giả và Bạch Hổ Nguyên Âm. Ta có thể mở Ải Mắt Người."
"Ta biết. Nhưng tại sao ngươi muốn giải thoát ta?"
Thân Đức im lặng một lúc.
"Vì ta không muốn là con rối của ai," hắn nói cuối cùng. "Bảy tên tà sư tạo ra ta để phục vụ ngươi. Nhưng ta không muốn phục vụ ai. Ta muốn tự do. Và ta tin rằng, nếu ngươi được giải thoát, thế giới sẽ hỗn loạn — và trong hỗn loạn đó, ta sẽ tìm được tự do."
Quỷ Xương Cuồng cười lần nữa.
"Ngươi thú vị," Ngài ấy nói. "Ngươi thú vị hơn ta tưởng. Được rồi, Thân Đức. Ngươi sẽ giải thoát ta. Nhưng hãy nhớ — ta không nợ ngươi công. Và ngươi không nợ ta công. Chúng ta là những kẻ tự do, và những kẻ tự do không nợ nhau bất cứ điều gì."
Thân Đức gật đầu.
"Được."
Và bóng tối tan biến.
---
Chương 15: Quay Về
Thân Đức tỉnh dậy trong hang động, Bạch Hổ Nguyên Âm nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Nó đã hòa vào cơ thể hắn — không còn là một vật thể bên ngoài, mà là một phần của hắn, như một cơ quan mới, như một chiếc chìa khóa được đúc sẵn trong máu.
Hắn leo xuống núi, quay về phía Thất Tịch Thâm Uyên — nơi Ải Mắt Người nằm.
Trên đường đi, hắn suy nghĩ về Lỗ Đạt.
Hắn nghĩ về khuôn mặt đầy phẫn nộ của Lỗ Đạt, về đôi mắt đầy thù hận, về tiếng hét "Ngươi là quái vật." Hắn nghĩ về ngôi làng Hủi, về những đứa trẻ chạy chân trần, về người đàn bà tặng hắn con gà.
Hắn không phải là người tốt. Hắn biết điều đó. Hắn đã đốt lửa, đã lừa dối, đã đánh người vô tội. Hắn là Hoàng Tử Quỷ — đứa trẻ của tà thuật, công cụ của Xương Cuồng Giáo, kẻ được sinh ra để phục vụ mục đích của người khác.
Nhưng lần này, hắn không phục vụ ai.
Lần này, hắn chọn cho mình.
---
Chương 16: Ải Mắt Người
Thất Tịch Thâm Uyên nằm ở trung tâm núi Hắc Vĩ — cùng ngọn núi mà Thân Đức đã trốn thoát từ cung điện ngầm. Nhưng lần này, hắn không đi về phía cung điện. Hắn đi về phía vực thẳm.
Vực thẳm sâu đến mức không có đáy. Nó là một vết nứt trên mặt đất, rộng khoảng mười trượng, và từ bên trong, một ánh sáng xanh lè tỏa ra — ánh sáng của Ải Mắt Người.
Thân Đức đứng trên mép vực thẳm, nhìn xuống.
Hắn cảm nhận được — năng lượng của Ải Mắt Người, năng lượng của Quỷ Xương Cuồng bên dưới, đang gọi hắn. Nó như một bàn tay vô hình, kéo hắn xuống, mời hắn bước đi.
Hắn lấy từ trong túi áo hai bông Du Hồn Giả còn lại. Hắn nhai nuốt cả hai cùng lúc.
Năng lượng nổ tung lần nữa — mạnh hơn lần trước, đau đớn hơn lần trước. Hắn hét lên, nhưng tiếng hét của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét của vạn hồn. Cơ thể hắn rung chuyển, da hắn nứt nẻ, máu chảy từ mọi lỗ trên cơ thể.
Nhưng hắn đứng vững.
Và hắn nhảy.
Hắn nhảy xuống vực thẳm, xuống Ải Mắt Người, xuống nơi Quỷ Xương Cuồng đang chờ đợi.
---
Chương 17: Mở Cửa
Bên trong Ải Mắt Người, thế giới không tồn tại theo cách bình thường.
Không có lên xuống, không có trước sau. Chỉ có không gian — một chiều không gian bị giam cầm, nơi thời gian ngừng chảy và vật chất mất đi ý nghĩa.
Và ở trung tâm của chiều không gian đó, Quỷ Xương Cuồng.
Ngài ấy không có hình dáng cụ thể. Ngài ấy là một sự hiện diện — khổng lồ, cổ xưa, đầy quyền năng. Ngài ấy là bóng tối và ánh sáng, là sự sống và cái chết, là khởi đầu và kết thúc.
"Thân Đức," Quỷ Xương Cuồng nói, và giọng Ngài ấy vang vọng trong tâm trí hắn. "Ngươi đã đến."
"Ta đã đến," Thân Đức nói.
"Ngươi có Du Hồn Giả?"
"Ta có."
"Ngươi có Bạch Hổ Nguyên Âm?"
"Ta có."
"Vậy thì, hãy mở cửa."
Thân Đức đưa tay ra. Năng lượng của Du Hồn Giả — năng lượng của vạn hồn — tỏa ra từ bàn tay trái hắn, đỏ sẫm như máu. Năng lượng của Bạch Hổ Nguyên Âm — âm khí thuần túy — tỏa ra từ bàn tay phải hắn, xanh lạnh như băng.
Hai năng lượng va chạm.
Và Ải Mắt Người vỡ.
---
Chương 18: Sự Hỗn Loạn
Khi Ải Mắt Người vỡ, cả thế giới tu luyện rung chuyển.
Ở phương Bắc, những người tu luyện cảm nhận được — một luồng năng lượng khổng lồ tỏa ra từ núi Hắc Vĩ, như một vụ nổ âm thanh vang vọng qua cả thế giới. Những người yếu đuối ngã xuống, những người mạnh mẽ đứng vững nhưng khuôn mặt tái nhợt.
Ở phương Nam, các tông phái lớn triệu tập hội nghị khẩn cấp. Họ biết — ai cũng biết — rằng điều gì đó kinh hoàng vừa xảy ra.
Ở làng Hủi, Lỗ Đạt — vẫn đang hồi phục vết thương — ngước nhìn lên bầu trời và thấy một cột sáng đỏ xuyên qua mây.
"Thân Đức," hắn thì thầm.
Và ở trung tâm của mọi thứ, Thân Đức đứng trong đống đổ nát của Ải Mắt Người, đôi mắt đỏ sẫm nhìn lên bầu trời đang mở ra.
Quỷ Xương Cuồng đã được giải thoát.
Không ai biết Ngài ấy sẽ làm gì tiếp theo. Không ai biết Ngài ấy sẽ thù hận ai, sẽ trả thù ai, sẽ phá hủy điều gì.
Nhưng Thân Đức không quan tâm.
Hắn đã làm xong việc của mình. Hắn đã giải thoát Quỷ Xương Cuồng — không phải vì trung thành, không phải vì tín ngưỡng, mà vì hắn muốn thế giới hỗn loạn. Vì trong hỗn loạn, hắn sẽ tìm được tự do.
Hắn quay lưng, bước ra khỏi vực thẳm, và lần đầu tiên trong đời, hắn cười.
Nụ cười không phải của một lang y hiền lành. Không phải của một con rối ngoan ngoãn.
Nụ cười của Hoàng Tử Quỷ.
---
Chương 19: Bước Tiếp Theo
Thế giới tu luyện bắt đầu thay đổi.
Tin đồn lan nhanh — Quỷ Xương Cuồng đã được giải thoát. Xương Cuồng Giáo — tổ chức đã bị đập tan hàng ngàn năm trước — đang trỗi dậy. Những tà sư cũ đang tập hợp, những kẻ trung thành đang quay lại, những kẻ tham vọng đang nhao nhao.
Và ở trung tâm của mọi thứ, Thân Đức — Hoàng Tử Quỷ — đang đi.
Hắn không đi về phía cung điện ngầm. Hắn không đi về phía Xương Cuồng Giáo. Hắn đi một mình, theo hướng của riêng mình.
Hắn không biết mình sẽ đi về đâu. Hắn không biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Hắn chỉ biết rằng, lần đầu tiên trong đời, hắn là tự do.
Không phải con rối của bảy tên tà sư. Không phải công cụ của Xương Cuồng Giáo. Không phải con rối của Quỷ Xương Cuồng.
Chính mình.
Và trong thế giới đang hỗn loạn, một kẻ tự do là nguy hiểm nhất.
---
Chương 20: Lời Hứa
Đêm đó, Thân Đức ngồi trên một sườn đồi, nhìn xuống thung lũng phía dưới. Ánh trăng sáng, và gió thổi nhẹ, mang theo mùi của cỏ non và đất ẩm.
Hắn nghĩ về Lỗ Đạt.
Hắn nghĩ về làng Hủi, về những đứa trẻ chạy chân trần, về người đàn bà tặng hắn con gà. Hắn nghĩ về nụ cười của mình — nụ cười giả tạo, nụ cười của một lang y hiền lành — và hắn tự hỏi liệu có bất kỳ phần nào trong nụ cười đó là thật không.
Có lẽ có.
Có lẽ, trong những ngày tháng ở làng Hủi, Thân Đức đã cảm nhận được thứ gì đó mà hắn chưa từng biết — sự ấm áp của cộng đồng, sự bình yên của cuộc sống bình thường, sự đơn giản của việc chữa bệnh cứu người.
Nhưng hắn đã chọn con đường khác.
Hắn đã chọn hỗn loạn. Hắn đã chọn tự do. Hắn đã chọn trở thành Hoàng Tử Quỷ.
Và hắn sẽ không quay lại.
Thân Đức đứng dậy, phủi bụi khỏi quần áo, và bước tiếp. Bóng hắn kéo dài trên sườn đồi, dài và đen, như một con quỷ đang bước đi trong ánh trăng.
Phía trước, thế giới đang chờ đợi.
Và Hoàng Tử Quỷ sẽ không làm nó thất vọng.
---
Câu chuyện của Thân Đức chưa kết thúc. Chỉ mới bắt đầu.