Hòn Đảo Trại Hè (Phần 6)
Oscar dụi mắt, đầu óc quay cuồng như vừa bị ném qua một cơn lốc xoáy. Bên cạnh cậu, Hedgehog nằm dài trên bãi cát trắng mịn, lông nhím xù xì dính đầy cát biển, miệng lẩm bẩm gì đó về "bữa sáng muộn". Họ bị thả đến đây từ chiếc thuyền lạ hoắc của những gã thủy thủ mặt mày xanh lè, chỉ vỏn vẹn một câu: "Chào mừng đến Trại Hè Hòn Đảo Kỳ Diệu!". Không một lời giải thích, không một manh mối. Chỉ có gió biển mặn chát và tiếng sóng vỗ rì rào như đang cười nhạo.
Trại hè này chẳng giống bất kỳ nơi nào họ từng nghe kể. Những túp lều lấp lánh dưới nắng, mái lều uốn éo như rắn sống, thay đổi hình dạng mỗi khi gió thổi qua. Xung quanh là rừng rậm um tùm, lá cây thì thầm những bài hát cổ xưa, và những bông hoa khổng lồ nở bung rồi khép lại như mí mắt đang chớp. Oscar kéo Hedgehog dậy, cả hai lảo đảo bước vào khu trung tâm, nơi một nhóm cố vấn trại hè đang tụ tập. Những cố vấn ấy... ôi trời ơi, họ kỳ diệu đến mức khiến cậu bé há hốc mồm.
Người dẫn đầu là bà Lão Bướm, đôi cánh lấp lánh đủ màu sắc, bay lượn quanh đầu Oscar trong khi bà cười khanh khách: "Chào các cháu mới! Hôm nay chúng ta học cách nhảy múa với cầu vồng nhé?". Bên cạnh là Ông Gấu Lông Xù, cao ba mét, ôm cây đàn ukulele khổng lồ, hát vang bài ca làm cho cá heo nhảy múa ngoài khơi. Còn Cô Tiên Lửa thì phun ra những quả cầu lửa nhỏ xinh, dùng để nướng kẹo marshmallows không cần lửa trại. Họ không chỉ dạy bơi lội hay đốt lửa, mà còn dạy cách nói chuyện với sao biển, biến lá cây thành áo mưa, và thậm chí là du hành thời gian qua những buổi kể chuyện đêm khuya.
Nhưng điều kỳ lạ nhất phải kể đến những tờ giấy nhớ. Chúng dán la liệt khắp nơi: trên thân cây, trên vách đá, thậm chí bay lơ lửng giữa không trung như những cánh bướm giấy. Hedgehog tò mò giật một tờ màu xanh lá, ghi nguệch ngoạc dòng chữ "Cánh đồng cỏ bay". Vừa chạm tay vào, tờ giấy bừng sáng, xoáy tròn thành một cánh cổng lấp lánh. Oscar chưa kịp hét lên thì cả hai đã bị hút tọt vào, đáp xuống một đồng cỏ xanh mướt lơ lửng giữa mây trời, nơi những con bướm to bằng xe đạp đang đuổi bắt nhau.
"Đây là chiều không gian Cỏ Bay!" bà Lão Bướm xuất hiện từ hư không, vỗ cánh cười lớn. "Mỗi tờ giấy nhớ là một cánh cửa, dẫn đến những thế giới khác nhau. Có nơi là Đại Dương Kem, nơi là Rừng Kẹo Bông Gòn. Nhưng cẩn thận nhé, vài cánh cổng dẫn đến... những nơi hơi rắc rối một chút."
Oscar nắm chặt tay Hedgehog, tim đập thình thịch. Họ lao vào cuộc phiêu lưu điên rồ này, nhảy từ cổng này sang cổng khác: lần thì đáp xuống sa mạc cát vàng óng nơi lạc đà biết nhảy hip-hop, lần thì lạc vào thư viện khổng lồ với sách bay lượn kể chuyện tự động. Cố vấn trại hè theo sát, hướng dẫn họ qua những trò chơi kỳ quặc – thi vẽ tranh trên mây, thi ăn sáng với cá mập thân thiện.
Đêm buông xuống, bên đống lửa ma thuật lấp lánh, Oscar thì thầm với Hedgehog: "Mình không biết làm sao thoát khỏi đây, nhưng... vui thật đấy chứ?". Hedgehog gật gù, miệng nhai ngấu nghiến quả dâu khổng lồ. Nhưng sâu thẳm, cả hai cảm nhận được: trại hè này giấu một bí mật lớn lao hơn, và những tờ giấy nhớ kia có lẽ là chìa khóa để khám phá... hoặc để mắc kẹt mãi mãi.